Khối 8406: Con Đường Đấu Tranh Quyết Liệt và Cụ Thể
Từ nam California, Hoa Kỳ, chúng tôi là Trần Phong Vũ xin trân trọng gửi lời chào thăm quý đồng bào trong và ngoài nước.
Thưa quý vị,
Chúng ta đang sống giữa những ngày đầu tháng Tư-2010, ghi dấu chẵn 35 năm ngày đất nước, dân tộc bị nhận chìm trong biển cả đói nghèo, tối tăm, tủi nhục.
35 năm, phân nửa đời người tính theo tuổi sống trung bình của kiếp nhân sinh trong thời hiện đại. Và trong suốt những tháng năm dài dặc ấy, dù ở hải ngoại hay ở trong nước, những người còn mang giòng máu Việt, còn ưu tư, thao thức mỗi khi nghĩ tới tiền đồ dân tộc, không khỏi xót dạ, đau lòng. Chính từ nỗi niềm xót đau, tủi nhục ấy đã có những nỗ lực âm thầm cũng như công khai của các tầng lớp đồng bào quốc nội và hải ngoại nhằm xóa bỏ chế độ độc tài chuyên chính cộng sản trong tay một thiểu số cầm quyền càng ngày càng để lộ khuôn mặt thật của những kẻ buôn dân, bán nước.
Trong bối cảnh ấy, ngày 08 tháng 4 năm 2006, từ vị thế cá nhân rời rạc, 118 nhà tranh đấu trong nước, không phân biệt trẻ già, phái tính, bao gồm mọi thành phần xã hội: nông dân, lao động, thương gia, trí thức, đã cùng lên tiếng trong một Bản Tuyên Ngôn lịch sử, hình thành một cao trào đấu tranh cho tự do, dân chủ, cho nhân quyền, nhân phẩm Việt Nam. Chính từ phút giây định mệnh ấy, Khối 8406 ra đời.
Thưa quý đồng bào trong và ngoài nước, Trong cuộc hội ngộ hôm nay, trên Diễn Ðàn này, chúng ta cùng nhau kỷ niệm 4 năm ngày thành lập Khối 8406. Ðáp lại lời mời gọi của Ban Tổ Chức, nhân dịp này, tôi muốn được cùng quý vị nhìn vào ý nghĩa Bản Tuyên Ngôn, để từ đấy, duyệt qua những bước tiến vững chắc mà Khối 8406 đã đạt được trong 4 năm qua.
Ðây là một Bản Tuyên Ngôn ngắn, gọn, chỉ vỏn vẹn không đầy ba trang giấy nhưng thật cô đọng và súc tích. Nó gói ghém một cái nhìn xuyên suốt, quán triệt về những nan đề Việt Nam hôm qua, hôm nay, để từ đấy mở ra con đường đấu tranh quyết liệt và cụ thể cho một Việt Nam ngày mai.
Mở đầu, Tuyên Ngôn duyệt lại Thực Trạng Việt Nam từ cái ngày goị là "Cách Mạng Mùa Thu" năm 1945, một cuộc cách mạng mà 118 nhà tranh đấu tiên khởi của Khối 8406 xác quyết là "đã bị đảng và nhà nước Cộng sản VN đánh tráo". Những gì được họ vay mượn trong các Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của Mỹ năm 1776 như "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng.
Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được…" và Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền & Dân Quyến của Pháp sau đó, như "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi" đã hoàn toàn bị họ phản bội. Phản bội cách trắng trợn trong suốt quá trình 35 năm thống trị toàn thể đất nước.
Chuyển qua phần 2, Tuyên Ngôn của Khối 8406 đã nhấn mạnh tới những quy luật phổ quát toàn cầu, theo đó thì: "Lịch sử đã minh định rằng mọi quyền tự do, dân chủ ở bất cứ một chế độ độc đảng toàn trị nào,... đều bị chà đạp không thương tiếc» và "Vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân, chính vì đảng Cộng sản Việt Nam», một thứ quyền lực Mafia đang thống trị đất nước chúng ta hôm nay.
Từ những nhận định nền tảng kể trên, Tuyên Ngôn vạch ra lộ trình: mục tiêu, phương pháp và ý nghĩa cuộc đấu tranh của toàn dân Việt Nam, trong đó mục tiêu hàng đầu mà chúng ta nhắm tới là "thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay phải bị thay thế triệt để, chứ không chỉ được "đổi mới" từng phần hay điều chỉnh vặt vãnh như đang xảy ra ».
Ðể đạt được mục tiêu ấy, con đường đấu tranh của toàn dân Việt Nam hiện nay đặt căn bản trên một "thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng... trong đó hệ thống tam quyền là Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp phải được phân lập » và các quyền tự do căn bản của con người như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do có công ăn, việc làm, tự do di chuyển, tự do thành lập nghiệp đoàn cũng như quyền đình công, bãi công phải được tôn trọng triệt để.
Cuối cùng, Bản Tuyên Ngôn minh định, mọi cuộc vận động đấu tranh đều phải được tiến hành trong ý niệm hòa bình, bất bạo động với niềm tin tưởng thiết thạch, không lay chuyển vào tiêu chí: * dùng «Ðạo Ðức thắng Hung Tàn», * lấy «Nghĩa Nhân để thay Cường Bạo»
Bằng vào sự soi sáng của nội dung Tuyên Ngôn, với sự có mặt của Khối 8406 trong 4 năm qua, mà đồng bào trong và ngoài nước đang cùng nhau kỷ niệm hôm nay, chúng ta thử xét xem cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ, cho nhân quyền nhân phẩm Việt Nam đang ở đâu và đã đạt được những thành quả nào?
Trả lời cho câu hỏi tại sao và do nguyên nhân cơ bản nào khiến cho cao trào đấu tranh ở trong nước bị trì trệ quá lâu, người ta thường nhấn mạnh tới chính sách công an trị và chủ trương khủng bố không gớm tay của tập đoàn thống trị cộng sản Hànội nhắm vào những người có tư tưởng đối kháng.
Nó đã tạo nên tâm trạng sợ hãi kinh niên trong đám đông quần chúng ở quốc nội. Chính do sự sợ hãi cho sự an toàn sinh mạng bản thân, gia đình, cha mẹ, vợ con bị liên lụy đã khiến cho nhiều người, dù cảm nhận được nỗi nhục nhằn của những kẻ bị tước đoạt đến tận cùng mọi quyền năng tự do, dân chủ mà lẽ ra mình phải được hưởng, nhưng vẫn phải cam đành cúi đầu gánh chịu.
Tuy nhiên, trong khoảng một thập niên gần đây, vì lý do sống còn đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam phải chấp nhận trò chơi dân chủ, dù rất giới hạn, trong khi ấy, với đà phát triển vượt bực của công nghệ thông tin, ít nhiều người dân trong nước đã có cơ hội tiếp xúc với thế giới văn minh bên ngoài. Nhờ thế tâm lý sợ hãi tuy chưa hết hẳn, nhưng thực tế đã giảm thiểu rất nhiều. Ðấy là lý do khiến con số những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ càng ngày càng tăng them trong những ngày qua.
Ðặc biệt trong vòng ba bốn năm trở lại đây, từ những cuộc vận động đấu tranh mang tính cá nhân, cục bộ, nó đã thực sự chuyển vào thế quần chúng. Bằng chứng cụ thể được tìm thấy qua hình ảnh hàng trăm, hàng ngàn dân oan từ những xóm làng xa xôi hẻo lánh lũ lượt kéo về Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng ngay trung tâm thủ đô Hànội, và khu Nhà Thờ Ðức Bà Sàigòn để khiếu kiện đòi trả lại đất đai, ruộng vườn, nhất là qua những cuộc tập họp của hàng ngàn, hàng chục ngàn và có lúc cả trăm ngàn giáo dân tại tòa Khâm Sứ, tại giáo xứ Thái Hà, Tam Tòa trong những năm 2007, 2008, 2009 và trong vụ Thánh Giá bị cộng sản phá nát ở Ðồng Chiêm đầu năm nay.
Ðặc điểm của những cuộc tập hợp đấu tranh này là tất cả đều diễn ra trong tinh thần tuyệt đối ôn hòa, bất bạo động. Do sự hướng dẫn của hàng giáo sĩ, tu sĩ, đám đông giáo dân chỉ tập trung để cầu nguyện và hát Kinh Hòa Bình. Mục tiêu trước mắt là đòi hỏi nhà cầm quyền trả lại những đất đai tài sản, những cơ sở tôn giáo, trường ốc của Giáo hội từng bị họ chiếm đoạt lâu nay. Xa hơn là tranh đấu cho lý tưởng công bằng, lẽ phải và những quyền năng can bản của con người, trong đó có quyền tự do tôn giáo.
Trong khi ấy, các tín đồ thuộc các hệ phái Tin lành, các Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao đài cũng nối tiếp nhau đứng lên tham gia các cuộc vận đấu tranh ôn hòa, nhằm tố cáo trước công luận những hành vi bách hại tôn giáo do nhà cầm quyền cộng sản chủ trương.
Chủ nghĩa cộng sản được nuôi dưỡng và tồn tại nhờ họ biết sử dụng bạo lực, kể cả những lời hứa hẹn suông nơi đầu môi chót lưỡi để nắm quần chúng. Nay đám đông quần chúng ấy, kể cả không ít những viên chức trong hệ thống cầm quyền, những đảng viên cao cấp trong đảng đã bắt đầu xoay lưng chống lại.
Ðây là một hiện tượng hiếm thấy trong chế độ độc tài, chuyên chính cộng sản. Nó báo hiệu ngày sụp đổ của bạo quyền Hànội đã cận kề. Trong cơn hấp hối, chắc chắn con quái vật cộng sản ở quốc nội sẽ còn vận dụng sức tàn để đánh vào những nhà tranh đấu cho lý tưởng dân chủ, tự do. Những vụ khủng bố, bắt bớ, xách nhiễu, kể cả trường hợp những nhân vật danh tiếng trong guồng máy đảng và nhà nước cộng sản một thời như tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, cựu đại tá Phạm Quế Dương liên tục bị đòi lên sở công an làm việc trong mấy ngày qua là những chứng minh cụ thể.
Dù vậy, kính thưa quý đồng bào trong và ngoài nước,
Vào những ngày sửa soạn bước vào Tháng Tư Ðen cũng là thời gian kỷ niệm 4 năm Tuyên Ngôn thành lập Khối 8406, phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ, cho nhân quyền nhân phẩm Việt Nam đã nhận được hai tin vui:
Thứ nhất là sự kiện linh mục Nguyễn Văn Lý và luật sư Lê Thị Công Nhân được ra khỏi nhà tù nhỏ. Và thứ thứ đến là luật sư Lê Thị Công Nhân và luật sư Nguyễn Văn Ðài trong số 4 nhân vật trên thế giới đã được tổ chức Stephanous vinh danh và trao giải thưởng là những người đã tranh đấu cho quyền được sống niềm tin tôn giáo của mình qua sự kiện hai vị luật sư trẻ đã mang cả sinh mạng của mình để bảo vệ quyền được cầu nguyện, được đọc Kinh Thánh trong suốt thời gian bị giam giữ trong nhà tù cộng sản. Ðấy là những thắng lợi tiêu biểu cho cuộc đấu tranh ôn hòa, bất bạo động, chỉ:
* dùng «Ðạo Ðức thắng Hung Tàn», * lấy «Nghĩa Nhân để thay Cường Bạo»
Với những tín hữu Kitô giáo, bao gồm cả Công giáo và các hệ phái Tin Lành, hôm nay là ngày Lễ Mừng Ðấng Cứu Thế Phục Sinh. Nếu cái giá Phục Sinh và Ơn Cứu Ðộ phải đi qua con đường Thập Tự, phải đánh đổi bằng cuộc khổ nạn và bằng máu của Ngôi Hai Thiên Chúa… thì sự thành công trong cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho nhân quyền nhân phẩm của toàn dân Việt Nam, cách riêng của các thành viên Khối 8406, cũng không có luật trừ. Nó chỉ có được bằng sự kiên trì, lòng dũng cảm, gương hy sinh, chịu đựng của lớp người đi trước và sự tiếp nối của các thế hệ trẻ theo sau.
Trong tôi, bỗng dưng dậy nên một niềm vui khi bất chợt nhớ tới nội dung bài viết của cố bé có tên là Joy Anne Nguyễn vừa từ Việt nam qua Na Uy du học, và những lời tuyên bố như đinh đóng cột của luật sư Lê Thị Công Nhân trong buổi hội luận trên Diễn Ðàn Paltalk này hôm Chúa Nhật vừa qua.
» Radio Bolsa
(6-12pm--
6-10pm / Mon-Fri)
- Nam Calif. LIVE
- Bắc Calif. LIVE
» Little Saigon Radio
- Nam Calif. LIVE
- Houston LIVE
» Việt Nam Hải Ngoại LIVE
» Saigon Radio Hải Ngoại LIVE