Thép Đen - Hồi ký của Đặng Chí Bình, do Trần Nam thực hiện. Thép Đen - Thiên Hồi Ký của một điện viên, một trong những chiến sĩ của bóng tối thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hoạt động tại miền Bắc và đã sa vào tay giặc. Thép Đen phơi bày tất cả những sự thật kinh khiếp vượt trí tưởng tượng của con người tại một vùng đất mịt mù hắc ám của loài quỷ dữ mà người viết như đã đội mồ sống dậy kể cho ta nghe những cơ cực lầm than của xã hội miền Bắc và cuộc đời tù đày bi thảm của những chiến sĩ vô danh của chúng ta, những người đã âm thầm chiến đấu và gục ngã vì lý tưởng Tự Do và Đại Nghĩa Dân Tộc...
Ở đây chỉ có tập I và II, từng được phát thanh trên đài phát thanh Quê Hương từ San Jose, California - Hoa Kỳ, trong chương trình đọc truyện do Trần Nam phụ trách.
Thép Đen tập I và II do nhà xuất bản Đông Tiến phát hành từ năm 1987. Đến năm 1991, tác giả tự xuất bản tập III và đến năm 2005 thì hoàn tất tập IV. Quý vị có thể hỏi mua sách hay dĩa đọc truyện qua địa chỉ sau đây:
Dang Chi Binh
PO Box 255-571
Dorchester, MA. 02125, USA
Chúng tôi xin chân thành cám ơn tác giả và trân trọng giới thiệu đến quý độc giả và thính giả khắp nơi một bộ hồi ký có một không hai, của một trong những điệp viên hoạt động trong bóng tối, một chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Thiên hồi ký Trại Kiên Giam của Nguyễn Chí Thiệp do Trần Nam diễn đọc và Huy Phong thực hiện kỹ thuật.
Thiên hồi ký Trại Kiên Giam đưa chúng ta trở về với những trang sử đau thương của dân tộc; mở đầu bằng ngày 30 tháng Tư năm 1975; ngày mà hàng triệu người phải rời xa đất Mẹ; ngày mở đầu một địa ngục cho hàng trăm ngàn chiến sĩ, quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bất khuất. Thiên hồi ký Trại Kiên Giam trình bày tất cả những bi thảm của một trong những trại tù kiên cố cộng sản được gọi là cải tạo và những khổ đau bất hạnh trong một xã hội có nhiều tầng địa ngục được gọi là thiên đường...
Nguyễn Chí Thiệp sinh năm 1944 tại Quảng Nam, học các trường Phan Chu Trinh Ðà Nẵng và Chu Văn An Sài Gòn. Tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh 1965 - 1969, trường Bộ Binh Thủ Ðức 1966, Chính Trị Kinh Doanh Ðà Lạt 1970.
Năm 1975 không trình diện học tập, bị bắt tháng 9 năm 1976 trong khi chuẩn bị vượt biên. Bị giam tại các trại giam Sở Công An Thành Phố, Phan Ðăng Lưu và Chí Hòa. Cải tạo lao động tại các trại Z-30A Long Khánh, A-20 Xuân Phước Phú Yên. Ðược thả tháng 2 năm 1988. Vượt biên đến đảo Pulau Bidong Mã Lai tháng 5 năm 1988. Cư trú tại Hoa Kỳ từ tháng 10 năm 1989.
Thiên hồi ký Trại Kiên Giam đã được phổ biến trên đài phát thanh Quê Hương, San Jose, California, trong chương trình đọc truyện do Trần Nam phụ trách. Chúng tôi xin chân thành cám ơn tác giả và trân trọng giới thiệu đến quý độc giả và thính giả khắp nơi thiên hồi ký Trại Kiên Giam của Nguyễn Chí Thiệp.
Những ngày gần đây, trên mạng xã hội, ngày càng xuất hiện nhiều bài đăng của những người tự nhận là nạn nhân của nền tảng thương mại điện tử Muamau (sau đây viết tắt là TMĐT).
Đây là sàn TMĐT theo mô hình ‘dropshipping’, một mô hình kinh doanh trực tuyến, trong đó người bán không cần lưu kho sản phẩm mà chuyển đơn hàng cho nhà cung cấp để trực tiếp giao hàng cho khách, còn người bán kiếm lợi nhuận từ phần chênh lệch giá.
Theo Báo Tuổi trẻ đưa tin ngày 16/5/2025, Muamau là sàn TMĐT được đánh giá là đem đến làn sóng mới trong lĩnh vực mua sắm trực tuyến với tiêu chí “đơn giản hoá mọi thứ.” Tờ báo cho biết, Muamau “hướng đến nhóm người tiêu dùng phổ thông, yêu thích giá rẻ, săn deal nhanh, không phải lo lắng về chi phí vận chuyển” và “đặt trọng tâm vào hỗ trợ người bán nhỏ lẻ, kinh doanh tự do”.
Bài báo trên cũng khẳng định Muamau không yêu cầu người bán phải đặt cọc.
Tuy nhiên, một người dùng trao đổi với phóng viên RFA lại chia sẻ rằng họ phải nạp tiền vào cọc hàng trước rồi sau đó bên app mới gửi hàng tới người mua.
“Em đã mất 70 triệu nhưng không thể rút ra được vì sàn nó sập rồi.” Người này nói.
Người tham gia phản ánh tình trạng không thể rút tiền, phát sinh các khoản nạp bổ sung để xử lý đơn hàng, và gặp khó khăn trong quá trình khiếu nại sau khi sàn TMĐT Muamau được cho là gặp vấn đề từ ngày 25/6/2026.
Điều đáng chú ý là trước khi xuất hiện làn sóng khiếu nại, Muamau từng được nhiều cơ quan báo chí chính thống đưa tin lăng xê, trong đó có cả một số kênh thuộc lực lượng Công an nhân dân.
Bên cạnh đó, ca sĩ Quang Hùng MasterD và Hoa hậu Khánh Vân cũng từng xuất hiện trong các hoạt động quảng bá của nền tảng, góp phần tạo dựng niềm tin đối với các nạn nhân.
Trao đổi với RFA, một nạn nhân cho biết đã vì tin tưởng báo chí chính thống mà quyết định tham gia sàn Muamau, người này nói:
“Bọn em chỉ là người lao động bình thường thôi, thông qua những cái kênh báo chí, số người nổi tiếng, đặc biệt các cái báo như VTV, Báo Công an, VnExpress họ quảng cáo cho cái sàn Muamau.
Mình thấy báo ấy rất uy tín, cơ quan ngôn luận uy tín thì bọn em nghĩ nó uy tín nên đầu tư theo cái đó."
Thế nhưng, khi sàn thương mại này sập, điều khiến nhiều người bức xúc không chỉ dừng lại ở số tiền được cho là đã mất, mà còn cả sự im lặng khó hiểu của các cơ quan báo chí nhà nước - nơi đã từng đưa ra rất nhiều bài viết quảng bá cho sàn Muamau này.
Thậm chí, trang VnExpress đã nhanh chóng tháo gỡ bài viết quảng bá giới thiệu Muamau vào ngày 16/5/2025 sau khi sàn này chính thức sập.
Một người dùng cho biết đã liên hệ với các báo từng đăng bài quảng bá cho Muamau để chất vấn nhưng không nhận được phản hồi.
“Trong khi nó đã sập từ ngày 25/6 nhưng chưa hề thấy một cơ quan nào lên tiếng để bảo vệ quyền lợi cho người tiêu dùng. Trong khi sàn này lại được Bộ Công thương cấp phép hoạt động.” Người này nói.
Tuy nhiên, video chỉ dừng lại ở việc thông báo sự việc chứ không hề có bất kỳ động thái nào mang tính chất trấn an người bị hại hay đưa ra hướng giải quyết tiếp theo là gì.
“Rất nhiều người làm đơn trình lên cơ quan chức năng và các cơ quan báo chí rồi nhưng họ vẫn im lặng." Một người dùng cảm thán với RFA.
Có những vụ việc mà bản thân chúng chỉ là một sự kiện.
Nhưng cũng có những vụ việc chỉ thực sự bộc lộ ý nghĩa khi được đặt trong một bối cảnh chính trị rộng lớn hơn.
Trường hợp Nguyễn Thành Nam dường như thuộc loại thứ hai.
Nếu chỉ nhìn đây như một tranh cãi quanh một cuốn sách, người ta sẽ khó lý giải vì sao phản ứng xã hội lại diễn ra với cường độ lớn, tốc độ nhanh và sức huy động mạnh đến như vậy.
Nhưng nếu coi đây là một lát cắt phản ánh những chuyển động sâu hơn trong đời sống chính trị sau Đại hội XIV, nhiều chi tiết vốn tưởng rời rạc lại bắt đầu kết nối với nhau.
Tại sao lại xảy ra vào lúc này?
Lịch sử các chế độ xã hội chủ nghĩa từng nhiều lần cho thấy, việc một cuốn sách bị phê phán không phải là điều hiếm gặp.
Điều đáng chú ý luôn nằm ở câu hỏi khác: vì sao cuốn sách ấy lại bị chọn đúng vào thời điểm ấy? Ai là người được lợi? Và mục tiêu cuối cùng có thực sự chỉ là cuốn sách hay không?
Chính ba câu hỏi ấy khiến vụ Nguyễn Thành Nam vượt ra khỏi phạm vi của một tranh luận văn học hay xuất bản thông thường để trở thành một hiện tượng chính trị đáng quan sát.
Điều đầu tiên cần khẳng định là đây là một trường hợp rất khó xếp vào bất kỳ “khuôn mẫu” quen thuộc nào của lịch sử xuất bản Việt Nam.
Trong nhiều thập niên qua, không ít tác phẩm từng gây tranh luận dữ dội. Có cuốn bị thu hồi, có cuốn bị đình chỉ phát hành, có cuốn phải sửa chữa hoặc chờ nhiều năm mới được tái bản.
Nhưng rất hiếm khi người ta chứng kiến một chiến dịch mà trọng tâm dường như không còn là nội dung cuốn sách, mà chuyển hẳn sang việc lên án cá nhân tác giả với quy mô rộng lớn như vậy.
Điều này càng trở nên đáng chú ý nếu nhìn vào chính nội dung và vị thế của người viết.
Theo những thông tin đã được công bố, cuốn sách không nhằm phủ nhận hay hạ thấp Hồ Chí Minh. Ngược lại, nó được giới thiệu như một nỗ lực kể lại cuộc đời Hồ Chí Minh theo cách gần gũi hơn với lớp trẻ. Có thể đồng ý hay không đồng ý với phương pháp thể hiện, có thể tranh luận về tính chính xác của từng chi tiết, nhưng rất khó xếp nó vào nhóm những tác phẩm công khai phủ nhận nền tảng chính trị của chế độ.
Tác giả của cuốn sách cũng không phải một người vô danh.
Nguyễn Thành Nam là một doanh nhân có tên tuổi, thuộc lớp những người đặt nền móng cho ngành công nghệ thông tin Việt Nam trong thời kỳ Đổi mới. Ông không chỉ thành công trong kinh doanh mà còn nhiều lần tham gia các diễn đàn giáo dục, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số. Một người có bề dày kinh nghiệm như vậy hẳn hiểu rõ sức nặng của từng phát biểu và từng dự án mình thực hiện.
Chính vì thế, việc ông trở thành tâm điểm của một chiến dịch công kích đã khiến không ít người đặt câu hỏi: phải chăng vấn đề không còn nằm ở cá nhân Nguyễn Thành Nam?
Một điểm khác biệt nữa cũng rất đáng lưu ý. Trong những tranh cãi trước đây, dù gay gắt đến đâu, cơ chế xử lý vẫn chủ yếu vận hành thông qua các thiết chế chính thức như hội đồng thẩm định, nhà xuất bản hay cơ quan quản lý văn hóa. Cuốn sách có thể bị đình chỉ, bị thu hồi hoặc bị yêu cầu chỉnh sửa. Đó là những biện pháp hành chính hay chuyên môn mà người ta có thể đồng tình hoặc phản đối, nhưng ít nhất vẫn diễn ra trong khuôn khổ của hệ thống quản lý nhà nước.
Lần này, bức tranh có vẻ khác.
Trên không gian mạng xuất hiện một làn sóng phê phán với cường độ lớn, trong đó nhiều ý kiến không còn tập trung vào việc phản biện nội dung cuốn sách mà chuyển sang quy kết động cơ, nhân thân và phẩm chất của tác giả. Điều đáng nói hơn là áp lực dư luận dường như trở thành công cụ chính tạo nên sức ép xã hội.
Chính sự chuyển dịch từ “phê bình tác phẩm” sang “đấu tố tác giả” đã khiến nhiều người liên tưởng đến những mô hình huy động quần chúng từng xuất hiện trong lịch sử các phong trào chính trị cực đoan ở một số quốc gia.
Tất nhiên, mọi sự so sánh lịch sử đều cần hết sức thận trọng. Mỗi thời kỳ đều có hoàn cảnh riêng và không thể đồng nhất những hiện tượng khác nhau. Tuy nhiên, điểm chung dễ nhận thấy là khi một cuộc tranh luận học thuật hay văn hóa không còn được giải quyết bằng lập luận, mà bằng sức ép của đám đông, thì bản chất của cuộc tranh luận ấy đã thay đổi. Từ chỗ là cuộc đối thoại về ý tưởng, nó có nguy cơ trở thành một phép thử về lòng trung thành chính trị. Đó là điều khiến nhiều trí thức quan tâm không phải vì riêng Nguyễn Thành Nam, mà vì tiền lệ mà vụ việc này có thể tạo ra cho tương lai.
Chính vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất hiện nay có lẽ không phải là Nguyễn Thành Nam đúng hay sai trong từng chi tiết của cuốn sách. Câu hỏi đáng suy nghĩ hơn là: điều gì đã khiến một cuốn sách vốn không nhằm phủ nhận Hồ Chí Minh lại trở thành tâm điểm của một chiến dịch xã hội lớn đến như vậy?
Nếu câu trả lời chỉ nằm trong bản thân cuốn sách, thì phản ứng ấy dường như quá mức cần thiết. Nhưng nếu câu trả lời nằm ở những chuyển động chính trị rộng lớn hơn, thì Nguyễn Thành Nam có thể chỉ là điểm khởi đầu của một câu chuyện khác, lớn hơn rất nhiều so với số phận của một tác giả hay một ấn phẩm.
Nếu không phải chuyện một cuốn sách, thì là chuyện gì?
Nếu nhìn vụ Nguyễn Thành Nam chỉ như một tranh cãi xuất bản thì rất nhiều chi tiết sẽ trở nên khó hiểu. Nhưng nếu đặt nó trong bối cảnh những chuyển động chính trị và tư tưởng diễn ra từ sau Đại hội XIV, người ta sẽ thấy xuất hiện một cách đọc khác.
Đó là giả thuyết cho rằng điều đáng chú ý không nằm ở bản thân cuốn sách, mà ở bầu không khí chính trị mà vụ việc phản ánh.
Trong hơn một năm qua, một số phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm về cải cách, về hội nhập, về Sài Gòn như một “Hòn ngọc Viễn Đông”, hay việc nhiều lần nhấn mạnh yêu cầu đưa Việt Nam hòa vào dòng chảy phát triển của thế giới, đã được không ít người diễn giải như những tín hiệu của một cách tiếp cận thực dụng và cởi mở hơn.
Dù những phát biểu ấy sẽ được hiện thực hóa đến đâu vẫn còn là câu hỏi để ngỏ, bản thân sự xuất hiện của chúng cũng đủ tạo nên nhiều cách diễn giải khác nhau trong xã hội.
Trong mọi hệ thống chính trị, mỗi khi xuất hiện khả năng điều chỉnh đường lối, những lực lượng có lợi ích gắn với trật tự cũ thường có xu hướng phản ứng trước tiên.
Đó không phải là hiện tượng riêng của Việt Nam mà từng diễn ra ở nhiều quốc gia trong quá trình chuyển đổi. Có người nhìn thấy ở đó cơ hội cải cách; có người lại nhìn thấy nguy cơ mất ảnh hưởng, mất vị thế hoặc mất quyền lực. Chính từ góc nhìn ấy, một số nhà quan sát cho rằng vụ Nguyễn Thành Nam có thể được hiểu như một phản ứng phòng vệ của khuynh hướng muốn giữ nguyên trạng. Đây mới chỉ là một giả thuyết, nhưng nó giúp giải thích vì sao một cuốn sách vốn không mang mục tiêu phủ nhận Hồ Chí Minh lại có thể trở thành tâm điểm của một chiến dịch xã hội mạnh đến như vậy.
Nếu giả thuyết ấy có phần hợp lý, thì Nguyễn Thành Nam có lẽ không phải là mục tiêu cuối cùng. Điều được nhắm tới có thể rộng hơn nhiều: phát đi một thông điệp đủ mạnh để những người làm xuất bản, nghiên cứu, văn hóa hay truyền thông hiểu rằng có những ranh giới không nên bước qua, dù ranh giới ấy chưa hề được xác định rõ bằng pháp luật.
Khi một vụ việc tạo ra hiệu ứng răn đe lớn hơn rất nhiều so với bản thân sự kiện, giá trị chính trị của nó không còn nằm ở số phận của một cá nhân. Điều quan trọng hơn là tác động tâm lý mà nó để lại đối với cả một cộng đồng.
Chính vì thế, câu hỏi đáng quan tâm không còn là Nguyễn Thành Nam sẽ ra sao, mà là sau Nguyễn Thành Nam sẽ là ai. Nếu phạm vi xử lý dừng lại ở một cuốn sách, lịch sử có thể xem đây chỉ là một biến cố nhất thời. Nhưng nếu sau đó xuất hiện thêm những vụ việc tương tự, nếu phạm vi tiếp tục mở rộng sang các nhà xuất bản, giới nghiên cứu, văn nghệ sĩ hay những tiếng nói phản biện ôn hòa khác, thì vụ Nguyễn Thành Nam rất có thể sẽ được nhìn lại như điểm mở đầu của một xu hướng lớn hơn. Tiền lệ, một khi đã hình thành, thường có sức sống lâu hơn chính sự kiện tạo ra nó.
Ở chiều ngược lại, cũng không nên bỏ qua một khả năng khác. Việt Nam hôm nay đang đứng trước những sức ép phát triển rất khác so với một hay hai thập niên trước. Cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc, yêu cầu cải thiện môi trường đầu tư, mục tiêu tăng trưởng dài hạn và khát vọng trở thành nước phát triển đều đòi hỏi một không gian sáng tạo rộng hơn, một nền quản trị hiệu quả hơn và khả năng thu hút niềm tin của cả người dân lẫn cộng đồng quốc tế.
Trong bối cảnh ấy, việc để các tranh luận xã hội chuyển thành những chiến dịch quy kết và đấu tố kéo dài sẽ khó có lợi cho hình ảnh của Việt Nam, cũng như cho mục tiêu phát triển mà chính lãnh đạo đất nước nhiều lần nhấn mạnh.
Bởi vậy, ý nghĩa thực sự của vụ Nguyễn Thành Nam có lẽ sẽ không được quyết định bởi những gì đã xảy ra, mà bởi những gì sẽ xảy ra sau đó. Nếu các thiết chế pháp luật được đặt trở lại đúng vị trí của mình, nếu tranh luận được giải quyết bằng đối thoại thay vì áp lực đám đông, thì đây có thể chỉ là một cơn sóng ngắn. Ngược lại, nếu không gian tư tưởng tiếp tục bị thu hẹp và tâm lý sợ hãi lan rộng, vụ việc này sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Lịch sử nhiều quốc gia cho thấy, sự hưng thịnh của một dân tộc không phụ thuộc vào việc họ có bao nhiêu tiếng nói giống nhau, mà phụ thuộc vào khả năng để những tiếng nói khác nhau cùng tồn tại trong khuôn khổ pháp luật. Một xã hội tự tin không cần biến mỗi cuốn sách thành một trận chiến chính trị. Nó để cho lập luận trả lời lập luận, để sự thật được kiểm nghiệm bằng đối thoại và để pháp quyền, chứ không phải cảm xúc của đám đông, giữ vai trò phân xử cuối cùng.
Vì thế, câu hỏi lớn nhất mà vụ Nguyễn Thành Nam đặt ra không phải là số phận của một doanh nhân hay một tác giả. Câu hỏi ấy là Việt Nam sẽ lựa chọn con đường nào trong giai đoạn phát triển tiếp theo: tiếp tục mở rộng không gian cho tri thức và đổi mới, hay thu hẹp nó vì những nỗi lo ngắn hạn.
Chỉ thời gian mới có thể trả lời liệu Nguyễn Thành Nam sẽ được nhớ đến như một vụ việc cá biệt, hay như “con dê tế thần” đầu tiên của một chu kỳ mới. Và cũng chỉ thời gian mới trả lời liệu những gì đang diễn ra chỉ là một cơn sóng nhất thời, hay là phát súng lệnh báo hiệu một cuộc công phá rộng lớn hơn đối với không gian tư tưởng ở Việt Nam.
Từ hôm nay, trưởng công an xã được trao quyền đình chỉ, tước chứng chỉ hành nghề luật sư.
Nghị định 109, quy định việc trao quyền đình chỉ và tước chứng chỉ hành nghề luật sư cho trưởng công an xã và chủ tịch UBND cấp xã, bắt đầu có hiệu lực từ ngày 18/5/2026.
Được ban hành vào tháng 4/2026, Nghị định 109 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bổ trợ tư pháp đã vấp phải phản ứng từ giới luật sư do trao cho chính quyền cấp xã quá nhiều thẩm quyền đối với hoạt động hành nghề luật sư.
Lo ngại chính được giới luật sư đưa ra là nguy cơ lạm dụng quyền lực từ phía chính quyền cấp xã, có thể dẫn tới việc cản trở hoạt động hành nghề luật sư.
Liên đoàn Luật sư Việt Nam cũng đã đề nghị Chính phủ tạm dừng hiệu lực của quy định trên thông qua văn bản gửi ngày 7/5.
Trao đổi với RFA Tiếng Việt dưới điều kiện ẩn danh, một luật sư đang hành nghề tại Hà Nội cho biết Nghị định 109 là “một bước lùi đáng lo ngại trong tiến trình cải cách tư pháp”, bởi theo vị này nó sẽ khiến các luật sư phải “tự kiểm duyệt” khi tham gia vào các vụ án.
“Một nền công lý thiếu vắng luật sư là một nền công lý què quặt. Và điều đáng buồn là có những người dường như sẵn sàng để nền công lý ấy bị suy yếu ngay từ khi còn trong trứng nước.” Vị luật sư ở Hà Nội cảm thán.
Trước đó, vào ngày 13 tháng 4, chính quyền xã Long Thành, tỉnh Đồng Nai, đã có một động thái cho là can thiệp trực tiếp vào hoạt động của giới luật sư, mặc dù Nghị định 109 lúc đó chưa có hiệu lực.
Cụ thể, chính quyền xã này đã gửi công văn tới Liên đoàn Luật sư tỉnh Đồng Nai, yêu cầu “chấn chỉnh” hoạt động của giới luật sư địa phương trong việc hỗ trợ người dân khiếu kiện liên quan đến đất đai.
Dù vấp phải nhiều ý kiến phản đối, Nghị định 109 không được sửa đổi và chính thức có hiệu lực từ ngày 18/5.
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, “ông kẹ” là nhân vật chuyên dọa trẻ con: “Ngủ đi kẻo ông kẹ bắt”. Ông kẹ chẳng bao giờ hiện hình rõ rệt, nhưng chỉ cần cái tên cũng đủ khiến bao nhiêu đứa trẻ sợ hãi.
Thời nay, trong thế giới trưởng thành của người Việt, hình như “ông kẹ” đã tái sinh với một hình dạng khác, tập đoàn tư nhân mang danh nghĩa “tập đoàn kinh tế số một Việt Nam” – Vingroup.
Khi Vingroup công bố sự kiện khởi kiện và tố cáo 68 cá nhân trong và ngoài nước vì dám phát biểu “làm ảnh hưởng đến danh dự, uy tín và sản phẩm”, dư luận ngỡ ngàng. Không phải vì chuyện kiện tụng trên phạm vi thế giới thế giới, vì doanh nghiệp kiện báo chí, nhà báo, thậm chí cả chính phủ là chuyện thường tình.
Điều khiến công chúng tức cười nằm ở chỗ, cùng một sự việc, Vingroup lại có hai gương mặt đối lập, vừa văn minh, vừa man rợ. Một ông kẹ hai mặt, biết tung găng quyền Anh lịch lãm ở quốc tế, nhưng lại lén rút dao găm đâm sau lưng người trong nước.
Gương mặt lịch lãm - Văn minh trong đấu trường quốc tế
Trước hết, khách quan mà nhìn nhận, khi Vingroup quyết định khởi kiện các cá nhân sống ở nước ngoài, họ chọn con đường khởi kiện dân sự.
Đơn cử như vụ khởi kiện nhà báo Lê Trung Khoa, chủ bút tờ Thoibao.de tại Đức, vì các bài viết được cho là “bôi nhọ” tập đoàn. Hay vụ kiện bà Nguyễn Hiền tại Hoa Kỳ, với yêu cầu bồi thường và cải chính công khai.
Đây là một cách hành xử văn minh, hoàn toàn phù hợp với chuẩn mực pháp lý toàn cầu.
Một tập đoàn cho rằng danh dự và thương hiệu bị xâm phạm? Họ ra tòa, trình bày chứng cứ, yêu cầu tòa phân xử. Đối thủ có quyền phản biện, luật sư hai bên tranh luận, và thẩm phán ra phán quyết. Đó là cuộc chơi công bằng, nơi mọi bên đều được bảo vệ bởi hệ thống pháp luật độc lập. Kết quả có thể là thắng, thua, hòa…nhưng luật chơi được tuân thủ.
Ở góc độ này, Vingroup tỏ ra văn minh. Họ học được cách hành xử của những doanh nghiệp lớn toàn cầu, không cậy quyền, không dọa dẫm bằng công an, mà nhờ đến cơ chế tư pháp độc lập. Đó là hình ảnh của một võ sĩ thượng đài quốc tế, khoác áo vest, mang găng quyền Anh, cúi đầu chào đối thủ trước khi bắt đầu hiệp đấu.
Gương mặt tăm tối - Man rợ trong sân nhà
Thế nhưng, khi đối thủ cư trú trong biên giới lãnh thổ Việt Nam, câu chuyện lại khác. Cũng cùng một hành vi phát biểu, viết bài, đăng status chỉ trích sản phẩm hay chính sách của Vingroup, thì thay vì khởi kiện dân sự, họ lại chọn con đường tố cáo hình sự. Và ở đây, “võ sĩ” cởi găng, ném vest, vác dao găm 331 ra kề sát cổ nạn nhân để dọa dẫm.
Điều 331 Bộ luật Hình sự, điều luật mơ hồ về “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” đã trở thành công cụ quen thuộc để bịt miệng công chúng. Vingroup chỉ cần gõ cửa cơ quan công an, đơn tố cáo lập tức được thụ lý. Người dân không còn đứng trước tòa dân sự để cãi lý, mà bị lôi vào vòng xoáy điều tra hình sự, khám xét nhà, tạm giam, khởi tố, xét xử rồi lãnh án, ngồi tù.
Đây không còn là võ đài để so găng nữa, mà là cả hệ thống chính trị vào cuộc để hạch tội nạn nhân, Vingroup chỉ còn ngồi rung đời chờ bản án bỏ túi mà thôi. Thay vì bồi thường hay xin lỗi, cái giá phải trả của nạn nhân là nhiều năm tù giam với nụ cười hả hê của ông chủ Vingroup.
Sự đối lập rành rành này khiến người ta buộc phải hỏi: Tại sao cùng một hành vi, Vingroup chọn hai cách hành xử khác nhau? Ở ngoài thì văn minh, ở trong thì man rợ theo đúng kiểu “Khôn nhà, dại chợ”. Phải chăng chính vì ở Việt Nam, họ biết chắc mình có “lá bùa hộ mệnh” ưu ái từ chế độ?
Ông kẹ hai mặt
Nếu phải vẽ chân dung Vingroup, chắc hẳn không thể chỉ bằng một nét. Vì rõ ràng, Vingroup có đến hai khuôn mặt:
Mặt thứ nhất: Văn minh, tuân thủ luật chơi toàn cầu.
Mặt thứ hai: Man rợ, tận dụng quyền lực chính trị để biến tòa án thành công cụ trừng phạt nạn nhân.
Và trong mắt công chúng người Việt, Vingroup không khác gì ông kẹ trong bóng tối. Vì lẽ:
Chỉ cần lên mạng xã hội viết vài câu về sản phẩm VinFast, bạn có thể lọt vào danh sách đen.
Chỉ cần bày tỏ sự hoài nghi về dự án hay chính sách, công an có thể gõ cửa bất kỳ lúc nào.
Và chỉ cần Vingroup “hắt hơi”, báo chí chính thống đồng loạt “lạnh gáy” im bặt.
“Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”. Trước tòa án tây phương, Vingroup biết mình chỉ là một nguyên đơn bình thường, phải tuân thủ luật chơi và đối mặt với phản biện. Nhưng trong tòa án Việt Nam, họ trở thành “ông kẹ”, nơi luật chơi do chính họ và đồng bọn nắm giữ quyền lực chính trị đặt ra.
Những vụ việc điển hình
Ở Đức, ký giả Lê Trung Khoa đã nhận hồ sơ khởi kiện từ luật sư của Vingroup gởi đến với yêu cầu cải chính, xin lỗi và bồi thường. Quá trình pháp lý minh bạch, có luật sư đôi bên, có quyền kháng cáo.
Tương tự như vậy, ở Hoa Kỳ với bà Nguyễn Hiền chuẩn bị vào vai bị đơn với những yêu cầu cùng loại.
Trong nước: Nhiều Facebooker, nhà báo tự do, thậm chí khách hàng phản ánh trên mạng xã hội phàn nàn về sản phẩm VinFast đều bị công an triệu tập, điều tra theo tố cáo từ Vingroup. Một số người bị xử lý theo Điều 331, đối diện nguy cơ tù tội thay vì tranh tụng dân sự.
Sự chênh lệch ấy phơi bày một sự thật chua chát, rằng văn minh hay man rợ không phải do tâm thế quyết định, mà do địa giới lãnh thổ và khả năng lũng đoạn chế độ của doanh nghiệp.
Khán giả quốc tế xem kịch bản một, còn khán giả trong nước bị buộc phải đóng vai quần chúng trong kịch bản hai. Một bi hài kịch mà nạn nhân cuối cùng là quyền tự do ngôn luận và niềm tin xã hội.
Tóm lại, vụ việc Vingroup khởi kiện dân sự và tố cáo hình sự 68 cá nhân, tổ chức không chỉ là câu chuyện của một tập đoàn tư nhân. Nó là bức tranh phản chiếu của cả một chế độ, nơi quyền lực chính trị và quyền lực kinh tế se duyên để sinh ra một “ông kẹ” hai mặt.
Vingroup hôm nay có thể là ông kẹ hai mặt, ngoài quốc tế lịch lãm tung găng quyền Anh, nhưng trong nước thì man rợ đâm lén. Về lâu dài, cái gương mặt man rợ ấy sẽ khiến công chúng nhớ lâu hơn, như vết nhơ không thể gột rửa.
Ông Vương Văn Thả, một tù nhân chính trị đang thụ án tại trại giam An Phước, TP. Hồ Chí Minh, vừa được gia đình cho biết đã qua đời trong hoàn cảnh khuất tất.
Theo bà Vương Ngọc Thảo, con gái của ông Thả, sáng ngày 3 tháng 9 công an xã Vĩnh Hậu, huyện An Phú, tỉnh An Giang đã thông báo cho gia đình rằng ông Thả đã qua đời do ‘tự tử’ trong trại giam.
“Em của tôi sau đó lên công an xã xác minh thông tin, thì họ bảo về lo hậu sự đi”, bà Thảo nói.
Cùng ngày, công an xã đưa ông Vương Thanh Thuận, con trai của ông Thả, đến trại giam An Phước để nhận thi thể.
“Ban đầu họ nói cho gia đình đưa thi thể về, nhưng cuối cùng lại buộc phải chôn cất tại nghĩa trang của trại giam,” bà Thảo cho biết. Bà nói thêm rằng phía trại giam viện dẫn quy định chỉ giữ thi thể trong vòng 24 giờ để yêu cầu gia đình phải mai táng ngay, thay vì đưa về quê nhà.
Ngoài ra, theo bà Thảo, phía công an đã ép em trai bà ký cam kết không được đăng tải thông tin liên quan đến cái chết của cha mình lên mạng xã hội, nếu không sẽ “bị bắt bất cứ lúc nào.”
Công an bắt ông Vương Văn Thả hôm 18/5/2017(Courtesy: chantroimoimedia.com)
Trong giấy thông báo của trại giam An Phước mà gia đình cung cấp cho RFA, phía trại giam không nêu nguyên nhân tử vong của ông Thả, mà chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng:
“Vào sáng ngày 3 tháng 9, phạm nhân Vương Văn Thả có dấu hiệu mệt, khó thở, Trại đã đưa phạm nhân đến Bệnh viên Đa khoa Bình Phước tỉnh Đồng Nai để cấp cứu, đã tử vong.”
Ông Vương Văn Thả bị giam giữ tại trại giam An Phước từ tháng 10 năm 2018, sau khi bị Tòa án tỉnh An Giang tuyên phạt 12 năm tù với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước.”
Theo bà Vương Ngọc Thảo, kể từ khi chuyển đến trại giam An Phước, ông Thả chưa từng gọi điện về cho gia đình. Vì vậy, gia đình hoàn toàn không nắm được tình hình sức khỏe của ông.
Bà cũng cho biết phía trại giam chưa bao giờ thông báo bất kỳ vấn đề sức khỏe nào liên quan đến ông Thả.
Tuy nhiên, bà Thảo cho biết một người bạn tù của ông Thả, sau khi được trả tự do, đã liên lạc với gia đình và khẳng định ông Thả không hề gặp vấn đề gì về sức khỏe. Người này cũng thông tin cho gia đình biết ông Thả từng bị biệt giam dài ngày trong tù.
“Hiện giờ ở nhà, xóm trên xóm dưới đều có công an đông dữ lắm. Họ đe dọa, ép gia đình tôi ký biên bản không được đăng tải hình ảnh về đám tang và bàn thờ lên mạng” bà Thảo cho biết thêm.
Giấy thông báo về cái chết của ông Vương Văn Thả được trại giam cung cấp cho gia đình.(Gia đình cung cấp)
Ông Vương Văn Thả là tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy, một tôn giáo bản địa ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long, không chịu sự kiểm soát của nhà nước.
Năm 2012, ông từng bị bắt và khởi tố với tội danh ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ và bị kết án 3 năm tù giam.
Đến năm 2017, ông bị bắt cùng con trai Vương Thanh Thuận, và hai người cháu sau khi chống cự cuộc bố ráp của công an kéo dài gần hai tháng. Trong thời gian này, ông thường xuyên đăng tải lên Facebook các chính kiến của mình về chế độ, đồng thời treo cờ Việt Nam Cộng Hòa tại nhà.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) đã cáo buộc chính quyền Việt Nam đàn áp tôn giáo khi bắt giữ ông Thả, cùng con trai và các cháu trai.
Ngân hàng Thế giới (World Bank) vừa hạ dự báo tăng trưởng GDP của Việt Nam năm 2025: từ 6,8 % xuống còn 6,6 %.
Ngày 8 tháng 9 năm 2025, cơ quan này công bố mức điều chỉnh này, lý giải rằng các biện pháp thuế quan của Mỹ đang bắt đầu ảnh hưởng đến xuất khẩu của Việt Nam.
Hoa Kỳ và Việt Nam chưa chính thức công bố mức thuế quan, mặc dù Tổng thống Donald Trump đã đăng trên mạng xã hội (Truth Social) rằng sẽ áp mức thuế 20 % đối với hàng hóa Việt Nam và 40 % đối với hàng hóa được quá cảnh (trans-shipped) qua Việt Nam.
Tuy nhiên, Việt Nam chưa xác nhận những con số trên hoặc ký kết bất kỳ thỏa thuận nào liên quan đến điều đó.
Trong khi đó, chỉ một tháng trước, Chính phủ đã điều chỉnh mục tiêu tăng trưởng năm 2025 lên 8,3–8,5 %, thay thế cho mức mục tiêu ít nhất 8 % được Quốc hội đặt ra đầu năm.
Dù mức điều chỉnh của Ngân hàng Thế giới chỉ là giảm 0,2 điểm phần trăm, nhưng chênh lệch với mục tiêu chính thức vẫn là rất đáng kể.
Nhiều ý kiến chuyên gia cho rằng mục tiêu 8 % hoặc cao hơn mà Chính phủ đưa ra mang tính chính trị nhiều hơn là khả thi, do vượt xa tốc độ tăng trưởng thực tế của nền kinh tế hiện tại.
Để phấn đấu đạt mục tiêu này, Chính phủ đã chỉ đạo Ngân hàng Nhà nước tăng trưởng tín dụng, cắt giảm lãi suất cho vay, nhằm bơm vốn vào nền kinh tế
Tuy nhiên, những biện pháp này có thể khiến lạm phát tăng và khiến thị trường bất động sản có nguy cơ đầu cơ, làm giá nhà đất tăng không kiểm soát.
Đồng VND đã mất giá liên tục kể từ đầu năm so với đồng USD, tỉ giá hiện đã vượt mốc 27.000VND/USD ở thị trưởng tự do, so với mức 25.080 hồi cuối tháng 1. Trong khi đó giá vàng cũng vừa vượt mốc 134 triệu đồng/lượng.
Trong thời gian gần đây, một loạt sáng kiến “đổi mới” của Nhà nước được một số báo chí quốc doanh hân hoan đưa tin, thậm chí có những cây viết hải ngoại cũng tỏ ra phấn khởi vỗ tay. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận một cách thận trọng, có thể thấy những bước đi này thực chất chỉ là cố gắng chạy đua để theo kịp các xu hướng toàn cầu mà chế độ cộng sản còn thiếu vắng suốt bao năm qua.
Như chính đảng trưởng Tô Lâm tùng thú nhận, cơ chế quản lý truyền thống “chậm được đổi mới, thiếu những hình thức kinh doanh hiện đại, bắt kịp xu hướng của thế giới”. Các cải cách mới được tung hô như bước tiến “hợp thời”, “táo bạo”, “kỷ nguyên mới”, nhưng từ sâu thẳm, đó lại là nỗ lực ngụy trang cho bộ máy độc đảng chỉ muốn duy trì quyền lực.
Chính quyền “thân thiện”
Một trong số những cải cách được bố trí tuyên truyền rầm rộ gần đây là việc xây dựng mô hình “Chính quyền thân thiện” vừa được tỉnh Đồng Nai triển khai. Theo đó, 100% phường, xã phải treo khẩu hiệu “Chính quyền thân thiện” với quy tắc ứng xử “4 xin, 4 luôn và 5 không”. Cụ thể, cán bộ tiếp dân phải “xin chào, xin lỗi, xin cảm ơn, xin phép” và “luôn mỉm cười, luôn nhẹ nhàng, luôn lắng nghe, luôn giúp đỡ”.
Trên giấy tờ, đây là một bộ tiêu chuẩn nhằm nâng cao đạo đức công vụ và phong cách phục vụ nhân dân.
Tuy nhiên, điều buộc người dân phải ngẫm nghĩ là một chế độ từng đặt sự quản lý tuyệt đối lên hàng đầu, tự dưng bây giờ mới ra lệnh cán bộ phải “biết mỉm cười, xin lỗi”.
Bất kỳ ai đã trải qua những thập niên đen tối trong thời đại cộng sản đều hiểu: những khẩu hiệu “xin chào, xin lỗi” này không phải là dấu hiệu của cải cách thể chế thực thụ, mà chỉ là chiêu thức tô điểm hình ảnh cho bộ máy cầm quyền.
Việc thi đua “thân thiện” chỉ cho thấy lực lượng cầm quyền đã nhận ra rằng thái độ cửa quyền với dân trong quá khứ là sai lầm, ít nhất cũng ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Đằng sau những nụ cười và lời xin phép là hệ thống quan liêu đá tảng chưa hề bị xóa bỏ. Để đi đến được một mối quan hệ thân thiện thât sự giữa cán bộ và dân, ắt sẽ mất nhiều năm tháng giám sát, cho đến những va chạm thực sự.
Xóa độc quyền vàng
Một cải cách được dư luận trong nước cũng được hết lời ca ngợi gần đây là việc chính phủ chính thức bãi bỏ cơ chế độc quyền sản xuất vàng miếng nhà nước. Theo Nghị định 232/2025 vừa ban hành, ngân hàng thương mại nào đủ điều kiện sẽ được cấp phép sản xuất vàng miếng, thay vì chỉ có SJC độc quyền như trước đây.
Việc dành độc quyền vàng cho một công ty nhà nước là một sự kiện chướng mắt bất hợp lý kéo dài đã lâu. Mọi thứ được gọi là “cải cách về vàng” tưởng chừng như là đột phá, nhưng trên thực tế, quyết định cuối cùng xuất phát từ một cuộc khủng hoảng vàng nghiêm trọng đã kéo dài trong bế tắc.
Báo chí nhà nước đã từng đưa tin vào năm 2024: “Thị trường vàng đã xảy ra hiện tượng chưa từng có: người dân xếp hàng ròng rã nhiều ngày để chờ mua vàng, các công ty vàng phải giới hạn số lượng bán”. Trong bối cảnh đó, xóa độc quyền chỉ là giải pháp cuối cùng để giải tỏa nhu cầu mua bán vàng miếng trong dân. Thực tế phũ phàng của “cải cách” là buộc nhà nước phải “mở cửa” cho tư nhân vào khi nguồn cung vàng cạn kiệt và giá leo thang đột biến.
Dù vậy, cải cách vàng miếng cũng hé lộ tham vọng cũ mòn, muốn giữ ưu thế ở các lĩnh vực trọng yếu khác. Không như vàng, các ngành điện, xăng dầu vẫn nằm trong tay doanh nghiệp nhà nước. Trái với việc “xóa độc quyền” ở ngành vàng, chính phủ lại đang xem xét cho phép Tập đoàn Điện lực (EVN) tăng giá bán điện cho dân để bù đắp lỗ lũy kế khoảng 38.680 tỷ đồng (gần 1,5 tỷ USD) năm 2024. Thế mạnh độc quyền phi lý của EVN vẫn được duy trì, nhưng đồng thời chính phủ phải chọn tăng giá điện để san sẻ khó khăn với EVN.
Nói cách khác, cải cách chỉ xảy ra ở phần yếu kém nhất của hệ thống (như vàng miếng đang thiếu hụt), còn những “xương sống” của chế độ như điện lực được bảo kệ tận cùng, vì đó là nguồn thu chính của ngân sách và “điều khiển tình hình chính trị”. Sự bất bình âm ỉ này lan rộng trong nước không phải vô căn cứ: một đại biểu Quốc hội từng chỉ trích rằng một số ngành lỗ nặng nhưng vẫn được Nhà nước bảo hộ độc quyền, trong khi doanh nghiệp tư nhân làm lãi nhiều nhưng chưa bao giờ được đối đãi với ưu thế đó.
Nhiều kinh tế gia cố vấn cho nhà nước đã không ít lần lên tiếng về các doanh nghiệp nhà nước luôn thất bại nhưng chưa bao giờ bị thay thế bằng các cải cách cần thiết. Như kinh tế gia Phạm Chi Lan đã từng được kể lại trên báo chí Nhà Nước “Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển!.”
Quy trách nhiệm cho tòa án điện tử
Bên cạnh vàng và thái độ cán bộ, mới đây chính quyền còn tuyên bố đẩy mạnh “chính phủ điện tử”. Tòa án Nhân dân Tối cao đề xuất mở rộng 8 thủ tục tư pháp gồm “nộp đơn kiện online”, giao nộp chứng cứ, nhận thông báo, thậm chí tổ chức phiên tòa trực tuyến.
Mới nghe cứ tưởng đây là bước tiến lớn: thủ tục kiện tụng sẽ tiết kiệm thời gian cho người dân. Báo chí bình luận rằng việc số hóa các thủ tục tòa án sẽ là bước tiến lớn” giúp minh bạch hóa hệ thống.
Tuy nhiên, một con súc sắc gieo ra thì sẽ có nhiều mặt.
Nhìn sâu, dịch vụ công trực tuyến cũng có thể chỉ là cách “chuyển sự tức giận” của dân vào các hệ thống máy móc. Đơn kiện được gửi qua Cổng dịch vụ công Quốc gia sẽ được ghi nhận dưới dạng dữ liệu, và tòa án có thể xử lý nó mà không một cán bộ nào phải đối mặt trực tiếp với công chúng. Trong tình huống xảy ra sự cố kỹ thuật, người dân còn được yêu cầu chờ vài ba ngày để khắc phục, và “không được tính vào thời hạn tố tụng”. Nhiều ý kiến lo ngại rằng kiện tụng online có nguy cơ trở thành “một biển số liệu điện tử”, nơi nỗi bức xúc của người dân sẽ bị hòa tan trong hệ thống kỹ thuật số vô tri, thay vì giải quyết thực chất.
Hãy nhìn vào thực tế. Người dân Thủ Thiêm hay vườn rau Lộc Hưng đã vác đơn đi kiện suốt nhiều năm trường, đối diện biết bao nhiêu là quan chức cấp cao của trong cả nước, có người đến chết cũng vẫn chưa được hồi đáp. Và đến nay thì những tiếng kêu oan vẫn trơ trơ với mưa gió. Nếu là nộp đơn vào hệ thống điện tử thì biết bao giờ thì người dân mới nhận được một câu trả lời thực sự xác đáng?
Cải cách màu
Những cải cách trên đây có thể gọi là “cải cách màu”, đầy màu sắc mà không hề có nội dung thật sự.
Dù chỉ mới đảo qua một vài ví dụ điển hình, nhưng “cải cách” của Tô Lâm đang cố ém nhẹm những dấu hiệu thất bại. Ví dụ, chủ trương sáp nhập, tinh giản bộ máy hành chính nhằm tiết kiệm biên chế cũng đang gặp rắc rối lớn. Nhiều tờ báo của nhà nước đã thẽ thọt nhận định rằng, dù mô hình chính quyền hai cấp “bước đầu đạt kết quả tích cực”, nhiều địa phương vẫn còn “điểm nghẽn” về cơ chế và hạ tầng trong quá trình vận hành. Nhiều tỉnh như Cà Mau, Cao Bằng đang đau đầu xử lý số cán bộ, công chức dư ra sau sáp nhập. Cao Bằng phát sinh hàng trăm cán bộ dôi dư trên quy định sau sáp nhập. Hậu quả là ngân sách phải chi nhiều khoản đền bù, hỗ trợ lương hưu, phụ cấp… để giữ “ổn định chính trị” cho các cán bộ rải rác này.
Trong khi đó, báo chí chính thống ít khi thừa nhận khó khăn, thường xuyên cho đăng tin “chủ trương đúng đắn” cần tiếp tục theo đuổi.
Rõ ràng, tất cả những đổi mới tạm nêu trên chưa phải là những cải cách căn bản mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân, mà chỉ là các bước chạy đua để chế độ được nhìn nhận là thể chế “hợp thời”.
Nếu mọi thứ chỉ dừng ở khía cạnh làm dịu lòng dân, mở ra những “lối thoát ảo” cho một chế độ đảng trị đã lỗi thời, thì đây có lẽ chỉ là giai đoạn nước rút sống còn của thể chế ấy. Thực tế nhiều vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết. Các đạo luật 331, 117… vẫn còn đó sự khắc nghiệt, người lên tiếng cho dân chủ và nhân quyền vẫn bị đàn áp, bỏ tù.
Các cải cách thực sự cần là một cuộc chuyển biến sâu sắc trong cơ chế chính trị, chứ không phải là thay đổi cách chào, cười xin phép hay bán vàng rẻ hơn. Tóm lại, mọi nỗ lực “đổi mới” hiện nay - nếu vén bức màn và nhìn kỹ vào trong sâu thẳm của nó - thì thực sự đây chỉ là chủ yếu nhằm giúp nhà cầm quyền tồn tại, chứ chưa phải là hành trình đưa đất nước thực sự tiến lên cùng thế giới, hay là một kỷ nguyên mới mộng tưởng nào.
Gần đây,các phương tiện truyền thông nhà nước Việt Nam phát động một chiến dịch rầm rộ kêu gọi người dân quyên góp ủng hộ “nhân dân Cuba anh em”.
Họ nhắc lại những lời lẽ đầy tình hữu nghị “vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”, nhưng lại tuyệt nhiên không đi kèm một lời giải thích rõ ràng: Tại sao một quốc gia luôn được Việt Nam ca ngợi là biểu tượng của sự “quật cường,” nền y tế Cu Ba luôn được Việt Nam vinh danh, giờ đây lại cần đến sự “giúp đỡ” từ người dân Việt Nam?
Sự né tránh này không phải là ngẫu nhiên.
Nó là một sự né tránh có chủ đích, một phép ẩn dụ cho những mâu thuẫn và cả những nỗi sợ hãi cố hữu trong bộ máy tuyên giáo của Việt Nam.
Một chiến dịch cấp quốc gia
Phát động cấp quốc gia Chương trình vận động ủng hộ nhân dân Cuba”, đó là tiêu đề bài báo trên tờ Quân đội Nhân dân. Tờ báo này cho biết Hà Nội đã huy động nhiều cơ quan trung ương tham gia vào chiến dịch tuyên truyền này. Trung ương Hội chữ thập đỏ, Mặt trận Tổ quốc phát động và thực hiện chiến dịch. Bộ Ngoại Giao làm việc với phía Cuba. Bộ Giáo dục và Đào tạo, Đoàn Thanh niên Cộng sản vận động học sinh sinh viên trong hệ thống giáo dục, Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam vận động trong khối doanh nghiệp.
Đương nhiên, chiến dịch này không thể thiếu các cơ quan truyền thông của nhà nước như Đài Truyền hình Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam, Thông tấn xã Việt Nam, Báo Nhân Dân cùng nhiều tờ báo lớn nhỏ khác.
Báo Nhân Dân tuyên truyền rằng khi dịch Covid-19 bùng phát tại Việt Nam, chỉ hai ngày sau khi nhận được đề nghị qua kênh Bộ Quốc phòng Việt Nam, ngày 29/3/2020, “Bộ Chính trị Đảng Đảng Cộng sản Cuba đã quyết định tặng Việt Nam lô thuốc Interferon II đủ điều trị cho 1.000 bệnh nhân Covid-19 và “sẵn sàng cung cấp thêm nếu Việt Nam cần”.”
Cuba hỗ trợ Việt Nam điều trị cho 1000 bệnh nhân, trong khi đó, Hoa Kỳ đã viện trợ cho Việt Nam gần 40 triệu liều vắc xin phòng COVID-19. Ngoài ra, Hoa Kỳ còn hỗ trợ Việt Nam hơn 20 triệu USD, cùng các hỗ trợ kỹ thuật khác, bao gồm các hoạt động Phòng ngừa và Kiểm soát nhiễm khuẩn (IPC), tăng cường năng lực phòng thí nghiệm và huy động sự tham gia của cộng đồng, viện trợ trang thiết bị, vật tư cho lâm sàng và xét nghiệm, 77 tủ âm sâu bảo quản vắc-xin, máy giải trình tự DNA xác định các biến thể Covid-19, cung cấp 100 máy thở cho các bệnh viện điều trị COVID tại Việt Nam, và đào tạo cho hơn 30 tỉnh thành. Hoa Kỳ còn thực hiện chương trình hướng dẫn quốc gia về mở rộng tiêm chủng, xét nghiệm và điều trị COVID-19, điều tra thực địa, phân tích dữ liệu và giám sát để ngăn chặn các đợt bùng phát dịch. Cựu thù của Hà Nội còn hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ và vừa phục hồi sản xuất, kinh doanh và tiếp cận nguồn tài chính.
So sánh giữa hỗ trợ của Cuba thuốc để điều trị cho 1000 bệnh với những hỗ trợ to lớn và có hệ thống của Hoa Kỳ, không thể không đặt câu hỏi tại sao không có một chiến dịch tuyên truyền nào về viện trợ to lớn ấy của Hoa Kỳ. Trao đổi với RFA trong điều kiện ẩn danh, một nhà nghiên cứu ở Hà Nội chia sẻ góc nhìn của mình:
“Điều tôi quan tâm nhiều hơn không phải là họ không tuyên truyền về hỗ trợ to lớn của Hoa Kỳ. Họ hoan hỉ thông báo chương trình vận động ủng hộ “nhân dân Cuba” đang tiến gần đến mốc 350 tỉ đồng, đạt hơn 500% mục tiêu đề ra. Và để đạt được thành tích đó, họ không chỉ huy động cả hệ thống chính trị khổng lồ của mình. Họ còn tạo một chiến dịch truyền thông trên mạng xã hội, thổi bùng một tâm lý xã hội trên mạng. Tôi không có bằng chứng về một sự chỉ huy thống nhất cho hoạt động trên mạng đó nhưng tôi thấy nếu nói đó là một loại thao túng tâm lý trên mạng cũng đúng.”
Thực vậy, truyền thông nhà nước bên cạnh việc mở tài khoản nhận ủng hộ Cuba, cũng phối hợp nhịp nhàng với hoạt động truyền thông trên mạng, một môi trường vốn có sức tác động tức thời tới tâm lý xã hội. Họ tuyên truyền về chương trình ủng hộ nhân dân Cuba đạt 310,9 tỉ đồng, “trend thu phí hoạt động nóng cõi mạng”, khen ngợi những cá nhân có sáng kiến thu được thêm tiền ủng hộ Cuba.
Tuyên truyền một chiều và sự thật về “thiên đường xã hội chủ nghĩa”
Báo Nhân Dân không nói vì sao phải ủng hộ Cuba. Họ chỉ nói về một “chương trình vận động” ủng hộ “nhân dân Cuba” với chủ đề “65 năm nghĩa tình Việt Nam-Cuba”, kỷ niệm 65 năm thiết lập quan hệ ngoại giao hai nước (1960-2025).
Báo chí nhà nước tự hào vì Bí thư thứ nhất, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel Bermúdez bày tỏ sự biết ơn với “kỷ lục hào phóng” mà nhân dân Việt Nam dành cho Cuba. Nhưng họ không nói đến những đồ dùng xa xỉ mà ông đeo trên người giữa lúc người dân Cuba rơi vào cảnh đói khổ cùng quẫn: đồng hồ Rolex từ 14 ngàn đến 18 ngàn đô la mỗi cái, cà vạt lụa Hermes giá khoảng 250 đô la một chiếc. Người cháu của Chủ tịch Phidel Castro cũng khoe cuộc sống xa xỉ trên mạng xã hội giữa năm 2025, trong khi người dân Cuba lâm vào cảnh thiếu thốn lương thực, đất nước thiếu điện nghiêm trọng.
Cuộc sống xa xỉ của những người này vẫn chưa phải là câu hỏi cuối cùng về chiến dịch kêu gọi ủng hộ Cuba đói khổ của hệ thống chính trị Việt Nam. Trao đổi với RFA, Luật sư Đặng Đình Mạnh nói:
“Cuba không bão, không lũ lụt, không thiên tai gì cả. Cuba có mọi thứ mà thiên nhiên ưu đãi. Nhưng dân chúng lại đói khổ đến mức Việt Nam phải kêu gọi ủng hộ. Sự đói khổ ấy đến từ đâu? New York là vùng đất thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt. Ai cũng biết mùa đông tới, nhiệt độ xuống âm sâu một thời gian dài, tuyết cao hàng mét ở nơi ấy, khắc nghiệt đến nỗi người mới đến tưởng như không sống nổi, nhưng đó lại là thành phố giàu có nhất thế giới. Vì sao? Vì thể chế mà thôi.”
Tờ báo Nhân Dân, Quân đội Nhân dân và nhiều cơ quan báo chí khác đồng loạt đăng tải lời kêu gọi của các tổ chức như Hội Chữ thập đỏ, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam. Thông điệp rất rõ ràng: Cuba đang gặp khó khăn, và với tư cách là người anh em, Việt Nam cần phải ra tay giúp đỡ.
Thế nhưng, “khó khăn” đó là gì? Nguyên nhân sâu xa từ đâu? Câu trả lời cho những câu hỏi cốt tử này hoàn toàn vắng bóng. Không một dòng nào đề cập đến thực trạng kinh tế - xã hội đã xuống đến tận đáy của Cuba. Luật sư Đặng Đình Mạnh chia sẻ:
“Trong chiến dịch tuyên truyền đó, không ai dám chỉ ra sự thật rằng Cuba đã và đang sụp đổ từ lâu chính vì mô hình kinh tế cộng sản, độc tài, tập trung, quan liêu, đóng cửa – một mô hình đã thất bại trên toàn thế giới. Không phải chỉ có Hoa Kỳ cấm vận họ mà chính họ đã đóng cửa với Hoa Kỳ và cả thế giới, chỉ còn chơi với vài “người bạn” giống họ.”
Lãnh đạo Cuba đang phải đối mặt với tình trạng thiếu thốn lương thực, thuốc men, mất điện triền miên, dẫn đến những cuộc biểu tình lớn của người dân.
Năm 2021, hàng ngàn người dân Cuba xuống đường biểu tình chống chính quyền vì đất nước thiếu thốn mọi thứ. Lãnh đạo Cuba khi đó đổ lỗi cuộc biểu tình này là do Mỹ kích động. Đó là thời điểm cả thế giới lao đao vì đại dịch Covid. Có thể giải thích rằng Cuba khi đó rơi vào khó khăn chung của nhiều quốc gia. Nhưng rồi năm 2024, không còn dịch Covid, dân Cuba biểu tình lần nữa, vì đói. Năm 2025, các cuộc biểu tình vẫn không dừng lại. Lần này, đến lượt sinh viên Cuba, những “người con cưng” của chế độ, được hưởng thụ nhiều ưu đãi, lại là những người dẫn đầu cuộc biểu tình. Họ phản đối tình trạng mất điện, thiếu nước, hệ thống giao thông lụn bại, chi phí thực phẩm tăng vọt, việc tăng giá dữ dội đối với dịch vụ internet khiến đất nước không ngóc đầu lên được. Các chi bộ địa phương của Liên đoàn Sinh viên Đại học Cuba (FEU) đã kêu gọi sinh viên thực hiện một loạt các biện pháp, bao gồm bãi khoá, các vị bộ trưởng phải giải trình và thậm chí họ yêu cầu chủ tịch của tổ chức FEU phải từ chức.
Câu hỏi cần đặt ra là khi nhân dân Cu Ba biểu tình chống chính quyền vì đói, vì chính quyền bất lực trước sự sụp đổ của kinh tế đất nước, Việt Nam đang ủng hộ ai, “chính quyền” hay “nhân dân” Cu Ba? Một nhà nghiên cứu ở Hà Nội chia sẻ với RFA:
“Tôi cũng có băn khoăn tương tự là số tiền mấy trăm tỉ mà dân Việt Nam quyên góp trong một chiến dịch tuyên truyền hoàn toàn cảm tính, bồng bột, trẻ con này sẽ được giao vào tay ai? Vào tay những lãnh đạo Cu Ba đang đeo đồng hồ Rolex 18 ngàn đô la một chiếc hay cho những bạn sinh viên đang đòi hỏi chính quyền phải thay đổi để đưa đất nước khỏi vũng lầy? Người ta không cần hỏi như vậy nếu như “chính quyền” và “nhân dân” là một. Nhưng ở đây có phải vậy đâu.”
Nỗi sợ hãi về quá khứ: Che giấu hình ảnh của chính mình năm xưa?
Tuyên giáo Việt Nam không chịu thừa nhận sự thất bại của mô hình mà cả hai nước từng theo đuổi. Họ không dám nói ra một sự thật về Cu Ba: trong khi Trung Quốc đã cải cách kinh tế và mở cửa với thế giới được gần 50 năm, và chính Việt Nam đã thực hiện “Đổi Mới” được gần 40 năm để thoát khỏi đói nghèo, thì Cuba vẫn kiên trì bám lấy một hệ tư tưởng đã phá sản.
Tại sao Tuyên giáo Việt Nam phải che giấu sự thật phũ phàng về Cuba? Câu trả lời nằm ở chính lịch sử không xa của Việt Nam.
Hình ảnh Cuba đói nghèo, lạc hậu ngày nay chính là tấm gương phản chiếu chân thực nhất của miền Bắc Việt Nam giai đoạn 1954-1975 và của cả nước Việt Nam thống nhất trong thời kỳ “bao cấp” đen tối (1975-1986).
Đó là mô hình kinh tế tập trung, kế hoạch hóa, nơi tem phiếu và sự thiếu thốn là nỗi ám ảnh thường trực của mọi gia đình. Nền kinh tế đó đã đẩy Việt Nam đến bờ vực của sự sụp đổ, với lạm phát phi mã và nạn đói quay trở lại.
Công cuộc Đổi Mới năm 1986, về bản chất, là một sự thừa nhận thất bại của mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa kiểu cũ. Một nhà nghiên cứu ở Hà Nội chia sẻ góc nhìn của mình với RFA trong điều kiện ẩn danh:
“Trớ trêu thay, con đường mà Việt Nam lựa chọn để thoát khỏi khủng hoảng – chấp nhận kinh tế nhiều thành phần, thừa nhận kinh tế tư nhân, mở cửa hội nhập với thế giới – lại chính là những gì mà nền kinh tế của miền Nam trước năm 1975 thực hiện. Đó là một nền kinh tế thị trường, dù còn non trẻ và bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, nhưng đã cho thấy sự năng động và tiềm năng phát triển vượt trội so với mô hình tập thể hóa ở miền Bắc. Việc thừa nhận sự sụp đổ của Cuba ngày nay cũng đồng nghĩa với việc phải thừa nhận rằng con đường mà những người cộng sản Việt Nam từng theo đuổi là sai lầm, và con đường mà họ từng gọi là “tư bản”, “ngụy quyền”, “phản động” lại chứa đựng những yếu tố hợp lý để phát triển đất nước.
Đây là một sự thật lịch sử mà bộ máy tuyên giáo luôn muốn né tránh. Kêu gọi ủng hộ Cuba mà không phân tích nguyên nhân là cách để họ vừa duy trì “tình đoàn kết anh em” về mặt ý thức hệ, vừa giấu đi quá khứ thất bại của chính mình.”
Theo Giáo sư Vũ Tường ở Đại học Oregon, Việt Nam đã đạt được những thành tích rất lớn về nông nghiệp sau 1986. Việt Nam thường tự hào là mình đi từ đói nghèo đến quốc gia xuất khẩu gạo với số lượng hàng đầu thế giới. Nhưng họ không dám thừa nhận một sự thực là thành tích ấy không phải do họ có sáng tạo gì mới mà đơn giản là vì trước đây họ siết chặt nền kinh tế thì sau 1986 họ mở cửa cho dân làm ăn.
Đó cũng là sự thật về Cu Ba mà truyền thông nhà nước không dám nói tới.
Mâu thuẫn trong kỷ nguyên mới: Tư duy Tô Lâm và lực cản nội tại
Có phải truyền thông nhà nước định đánh bóng, tô hồng lịch sử cộng sản đói nghèo của mình bằng cách tô hồng Cu Ba ngày nay? Nếu họ định làm vậy, chiến dịch tô hồng Cu Ba này vấp phải những mâu thuẫn không thể hoá giải với chính những “tư duy mới” của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Sự mâu thuẫn trở nên rõ nét nếu đối chiếu chiến dịch ủng hộ Cuba với những định hướng gần đây của giới lãnh đạo cao nhất. Tổng Bí thư Tô Lâm, trong các bài phát biểu và chỉ đạo của mình, liên tục nhấn mạnh đến một “kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”. Ông khẳng định tầm quan trọng của kinh tế thị trường, của khoa học công nghệ, của việc mở rộng sự liên thông với nền kinh tế thế giới. Các nghị quyết của ĐCSVN cũng liên tục đề cập đến việc phải khơi dậy mọi tiềm năng, huy động mọi nguồn lực, đặc biệt là từ kinh tế tư nhân, để đưa Việt Nam trở thành một quốc gia phát triển, thu nhập cao vào năm 2045.
Rõ ràng, tư duy lãnh đạo hiện tại của Việt Nam đã hoàn toàn đi theo quỹ đạo của kinh tế thị trường và hội nhập toàn cầu.
Vậy làm sao có thể dung hòa giữa việc cổ vũ cho một kỷ nguyên phát triển dựa trên đổi mới, sáng tạo và thị trường, với việc ủng hộ một cách vô điều kiện cho một chế độ bảo thủ, lạc hậu, từ chối cải cách và đang đẩy người dân của mình vào cảnh cùng quẫn như Cuba?
Phải chăng hành động kêu gọi quyên góp cho Cuba cho thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc ngay trong nội bộ hệ thống? Một nhà nghiên cứu ở Hà Nội trao đổi với RFA:
“Tôi có cảm giác chiến dịch tuyên truyền ủng hộ Cuba này không phải là một hành động ngoại giao hay nhân đạo. Nó là một thông điệp trấn an đối với phe bảo thủ trong hệ thống rằng dù có “Đổi Mới”, có mở cửa hội nhập sâu rộng đến đâu, họ vẫn không từ bỏ gốc gác ý thức hệ của mình. Tuy nhiên, hành động này đang tạo ra một hình ảnh mâu thuẫn và khó hiểu trong mắt người dân và cộng đồng quốc tế. Nó cho thấy tư tưởng cởi mở, thực dụng để đưa đất nước vào một “kỷ nguyên vươn mình” đang phải đối mặt với lực cản không nhỏ từ chính những tàn dư của tư duy cũ kỹ, giáo điều ngay trong lòng chế độ.”
Ngày 13 tháng 8, Ủy ban Kiểm tra Trung ương thông báo đang tiến hành lấy ý kiến nhân dân về việc tặng Huân chương Lao động cho các cán bộ của cơ quan này.
Trong đó, đáng chú ý, ông Nguyễn Duy Ngọc, người đứng đầu Ủy ban Kiểm tra Trung ương, được đề nghị xét tặng Huân chương Lao động hạng Nhất. Ngoài ra, còn 8 cán bộ cấp cao khác cũng được đề nghị xét tặng huân chương.
Lý do cơ quan này đề nghị xét tặng huân chương cho lãnh đạo của mình là vì đã “lập nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc khi thực hiện nhiệm vụ chính trị” và “góp phần không nhỏ vào thành tựu chung của đất nước”.
Một hiện tượng đáng lưu tâm khác là hầu hết các bài báo đưa tin về sự kiện này đã bị gỡ bỏ không lâu sau khi đăng tải.
Ông Nguyễn Duy Ngọc được cho là một thân tín của Tổng Bí thư Tô Lâm. Ông này đã trải qua những thăng tiến ngoạn mục trong vòng một năm qua.
Từ một Thứ trưởng Bộ Công an, tháng 6 năm 2024, ông Ngọc được điều về làm Chánh Văn phòng Trung ương Đảng, một vị trí quan trọng với chức năng làm trung tâm thông tin tổng hợp cho lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, đồng thời điều phối hoạt động của các cơ quan quan trọng nhất của Đảng Cộng sản.
Ngày 3 tháng 8 năm 2024, ông Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư. Đúng một tuần sau, ông Ngọc được bầu làm Ủy viên Ban Bí thư Trung ương Đảng, một cơ quan quyền lực khác với chức năng sắp xếp nhân sự cấp cao trong Đảng.
Tại Hội nghị Trung ương diễn ra vào tháng 1 năm 2025, ông Nguyễn Duy Ngọc được bổ nhiệm vào hai vị trí quyền lực khác gồm Ủy viên Bộ Chính trị và Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương.
Ở tuổi 61, ông Nguyễn Duy Ngọc được dự đoán là sẽ còn tiếp tục thăng tiến ở Đại hội 14 sắp tới.
Ông Lê Đình Lượng, một tù nhân chính trị đang thụ án 20 năm tại trại giam Nam Hà, tỉnh Hà Nam cũ, đã bị biệt giam gần hai tháng qua sau khi phản đối hành vi vi phạm quy định của cán bộ quản giáo, theo thông tin từ gia đình.
Bà Nguyễn Thị Quý, vợ ông Lượng, cho biết lần cuối cùng gia đình được thăm gặp ông là vào cuối tháng 5. Trong buổi gặp này, ông Lượng phàn nàn về việc trại giam không đáp ứng các yêu cầu mà ông cho là chính đáng, trong đó có quyền thực hành tôn giáo.
“Đang nói chuyện thì họ cắt điện thoại, không cho nói tiếp,” bà Quý kể. Theo quy định, mỗi lần thăm gặp kéo dài 60 phút, nhưng buổi gặp hôm đó chỉ diễn ra 40 phút trước khi bị gián đoạn.
Khi quản giáo yêu cầu kết thúc sớm, ông Lượng đã phản đối. “Chồng tôi để hai tay lên bàn rồi nói: ‘Có chết tôi cũng ngồi đây, nếu không cho tôi nói hết giờ thì tôi không quay lại buồng giam’,” bà Quý thuật lại.
“Chồng tôi phản đối, ông ấy để hai tay lên bàn rồi nói có chết tôi cũng ngồi đây, nếu không cho tôi nói hết giờ thì tôi không quay lại buồng giam”, ông Lượng phản đối việc giám thị trại giam cắt ngắn cuộc gặp theo lời bà Quý.
Theo lời bà, sau đó, nhiều cán bộ trại giam đã cưỡng chế đưa ông Lượng trở lại buồng giam ngay trước mặt hai cháu nội. “Năm người nắm cổ ông ấy kéo đi. Hai đứa cháu khóc và hỏi tôi: ‘Bà ơi, họ có đánh chết ông không?’” bà Quý xúc động kể.
“Năm thằng nắm cổ ông ấy rồi kéo đi, hai đứa cháu nội nó thấy thế nên nó khóc. Hai đứa nó hỏi tôi bà ơi mấy chú công an kéo ông đi rồi, họ có đánh chết ông không hả bà?” Bà Quý kể lại.
Kể từ đó, gia đình không nhận được bất kỳ thông tin nào từ ông Lượng, dù theo quy định, mỗi phạm nhân được gọi điện về nhà một lần mỗi tháng.
Phải đến ngày 21/7, khi tù nhân chính trị Phạm Thành mãn hạn tù và trở về, gia đình mới biết ông Lượng đang bị biệt giam.
Ông Phạm Thành cũng từng bị giam ở trại giam Nam Hà chung với ông Lượng nên biết ông Lượng bắt đầu bị biệt giam từ ngày 1 tháng 6. Thông tin này được ông Thành chuyển tới gia đình ngay sau khi trở về từ trại giam.
Theo bà Quý thì phía trại giam không hề thông báo cho gia đình việc ông Lượng bị kỷ luật.
Phải đến khi gia đình tới trại giam để đối chất, thì một cán bộ mới thừa nhận chuyện này, tuy nhiên, lại với thái độ cứng rắn: “Chú công an đấy rất côn đồ, bảo rằng không cần phải thông báo gì cả, đã kỷ luật là không cho thăm gặp. Nếu kỷ luật hai tháng mà cải tạo tốt thì được thăm gặp và gửi quà, còn không thì sẽ biệt giam 5 tháng, thậm chí 1 năm,” bà Quý thuật lại.
Ông Lê Đình Lượng, một cựu chiến binh, bị bắt vào tháng 7/2017, chính quyền cáo buộc ông là thành viên của đảng Việt Tân, một tổ chức bị nhà nước Việt Nam coi là khủng bố . Tại phiên tòa ngày 16/8/2018, ông bị tuyên án 20 năm tù giam với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”.
Ông được biết đến thông qua các hoạt động phản đối nhà máy thép Formosa khi để xảy ra thảm họa môi trường ở các tỉnh miền trung hồi năm 2016.
Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế, trong đó có Ân xá Quốc tế và Theo dõi Nhân quyền, đã lên tiếng chỉ trích bản án này là “bất công” và “mang động cơ chính trị”, đồng thời kêu gọi trả tự do cho ông Lượng.
Ở Việt Nam thường xảy ra những chuyện rất tréo ngoe: Cái cần luật pháp nghiêm minh thì không thấy được sự nghiêm minh. Còn cái cần ứng xử nhân văn thì không bao giờ thấy được bóng dáng của sự cân nhắc sâu sắc.
Vừa qua, câu chuyện về anh nông dân Thái Khắc Thành (tỉnh Nghệ An) bị tuyên án 6 năm tù vì nuôi và buôn bán 13 con gà lôi trắng — loài chim thuộc nhóm IB trong danh mục động vật nguy cấp, quý, hiếm — đã gây xôn xao trong dư luận. Nhiều người cảm thấy bản án quá nặng, nhất là khi người nhà của anh Thành nói rằng thật sự anh không hề biết gà lôi trắng là loài quý hiếm trong Sách đỏ. Mà tình thật, dám chắc rằng tìm vàng mắt ở xứ Việt, không biết có mấy ai đã được đọc và cầm trên tay những văn bản Sách đỏ về thú quý hiếm ở Việt Nam?
Đáng nói, anh Thành lại là người làm nên điều độc đáo: Anh nhân giống thành công loại gà lôi trắng này (Lophura nycthemera) — một việc mà các cơ quan bảo tồn nhà nước cũng chưa từng công bố thành công trong hoạt động này.
Anh Thành là một người hiền lành, sống bằng nghề nông, hát đám cưới kiếm thêm và chăm sóc gia đình gồm mẹ già và ba con thơ. Từ ngày tai bay vạ gió đến, vợ anh phải nghỉ việc để chăm sóc con và mẹ chồng, đặc biệt khó khăn kể từ khi anh bị bắt, hoàn cảnh gia đình trở nên hết sức nặng nề. Dù có vài tờ báo nhà nước nói là anh Thành cố ý phạm tội, nhưng cũng có vài tờ báo khác trong nước khẳng định lại, rằng khi được hỏi, người vợ cho biết hai vợ chồng hoàn toàn không biết đó là loài gà lôi trắng, thuộc nhóm động vật quý hiếm.
Pháp luật có quy định rõ hành vi nuôi hoặc buôn bán gà lôi trắng từ 7 đến 10 con (loài chim thuộc lớp Chim) có thể bị phạt tù từ 5 đến 10 năm; từ 10 đến 15 con là phạm tội nặng hơn. Dù vậy, dư luận cho rằng với cuộc sống tranh tối tranh sáng về thông tin ở Việt Nam, việc điều tra nên nêu rõ động cơ, nhận thức và hoàn cảnh của người phạm tội để xử lý công bằng, thay vì chỉ dựa trên số lượng gà lôi trắng được tìm thấy.
Sách đỏ là gì, viết gì, khi nào?
Một nguyên nhân sâu xa của sự kiện, là việc chính quyền chưa bao giờ tổ chức công bố rộng rãi với người dân về các loài động vật nằm trong Sách đỏ hoặc danh mục cấm nuôi, bán. Nếu thông tin này được phổ biến hiệu quả, có lẽ anh Thành đã không vi phạm, hoặc không dám liều vi phạm. Thay vì bắt bỏ tù, liệu nhà cầm quyền có thể biến anh thành cầu nối bảo tồn, học hỏi từ anh cách nhân giống quý hiếm? Hiệu quả đó rõ là có thể hướng đến lợi ích chung và trở thành bài học nâng cao nhận thức cộng đồng tốt hơn bất kỳ ngân sách truyền thông nào.
Tội phạm khoa học được ứng xử ra sao?
Từ câu chuyện của anh Thành và đàn gà lôi trắng, nếu bị đặt tội, thì rõ là một loại tội phạm khoa học. Đơn giản vì anh Thành đã nghiên cứu gây giống thành công, từ một vài con gà lôi trắng mà trở thành có được một đàn gà. Ngay bây giờ, nếu như thả đàn gà đối về môi trường tự do, dù nhà nước và các khoa học gia bảo tồn của Việt Nam không nhìn nhận, thì thiên nhiên vẫn đón nhận sự thành công này như một món quà quý giá, ban tặng từ một anh nông dân ở Nghệ An.
Ngẫm lại, câu chuyện tưởng như đối lập, nhưng đáng suy ngẫm về cách đối xử với người từng phạm tội: Ngô Minh Hiếu (Hiếu PC), từng bị kết án 13 năm tù liên bang ở Mỹ vì đánh cắp thông tin cá nhân của hàng triệu người, đã được trả tự do sớm vào năm 2020. Sau khi trở về Việt Nam, anh được tuyển dụng vào Trung tâm Giám sát và An toàn không gian mạng Quốc gia với vai trò chuyên gia kỹ thuật, đồng sáng lập dự án phi lợi nhuận “Chống Lừa Đảo”. Thực tế là tội phạm, nhưng Hiếu PC được nhìn ngó từ nhà nước đến một lớp trẻ bằng con mắt thiện cảm về cách lấy công chuộc tội.
Tại sao cùng là người từng vi phạm pháp luật, nhưng Hiếu được cơ hội thứ hai để cống hiến, còn anh Thành lại bị xử phạt nặng mà không được có cơ hội khoan hồng, lấy công chuộc tội? Đây không phải là so sánh ác ý, mà là vấn đề về tính linh hoạt, nhân văn và hiệu quả của pháp luật khi đối diện với những kiểu vi phạm khác nhau.
Hay cách nhìn của luật pháp Mỹ có chỗ đáng học hỏi hơn ở Việt Nam?
Hai trường hợp thể hiện hai thái cực: kỹ năng tội phạm (Hiếu PC) được tái sử dụng cho lợi ích cộng đồng, trong khi hành vi vô tình vi phạm bảo tồn (anh Thành) lại phải gánh án tù duy nhất, đóng lại những kỹ năng gây giống và phát triển của loài gà trong sách đỏ.
Việc mở rộng thêm một tầng khuyến khích trong nhận thức người dân: “Bất kỳ ai nếu phát hiện hoặc nhân giống loài vật quý hiếm, hãy liên hệ cơ quan bảo tồn để được hỗ trợ” (số điện thoại để liên lạc với cơ quan bảo tồn Việt Nam cũng không ai biết là số mấy), chứ không phải chịu hình phạt nghiêm khắc một cách cứng nhắc. Tổng bí thư Tô Lâm từng nói Việt Nam sẽ rộng mở cho người tài để phát triển đất nước, vậy khả năng cây nhà lá vườn và đầy thực tế, đặc biệt của anh Thành có xô trượt ra khỏi khung ”tài năng” mà đất nước đang cần không?
Án 6 năm tù dành cho anh Thái Khắc Thành được coi là nghiêm minh theo luật hiện hành nhưng thiếu yếu tố nhân đạo và tạo cơ hội bảo tồn. Chính quyền cần cải thiện canh tác giáo dục, truyền thông về các loài quý hiếm trong Sách đỏ để người dân biết và tự tránh vi phạm.
Trong muôn vàn thứ được gọi là nhân văn, như chuyện tha thiết xin giảm án cho ông Đinh La Thăng hay bà Nguyễn Thị Kim Tiến, chuyện thực tế hơn là nhìn lại cách ứng xử gây tranh cãi với Thái Khắc Thành hay Liễu Quý Ngân.
Án tù nặng cho người nuôi gà lôi trắng, khi không song hành cùng trách nhiệm giáo dục - Mà ở đây thấy rõ là trách nhiệm truyền bá, giáo dục từ nhà nước đến người dân chưa đầy đủ - luật pháp răm rắp nghiêm minh như tiếng lên đạn, nhưng đánh mất khai thác giá trị bảo tồn, ứng xử thiếu nhân văn, rõ ràng vẫn thiếu thuyết phục trong mắt nhiều người.
Thái Nguyên – Tối 11/8/2025, một buổi thánh lễ của khoảng 20 giáo dân tại xóm Bình Khang, xã Đại Từ, đã bị gián đoạn khi chính quyền địa phương cắt điện và yêu cầu dừng lễ, dẫn đến việc ba người bị đưa về trụ sở công an.
Khoảng 20h30, nhóm giáo dân, trong đó có trẻ em, tập trung tại nhà riêng của một tín hữu để tham dự thánh lễ do một linh mục chủ sự.
Trong khi buổi lễ đang diễn ra, điện trong nhà bất ngờ bị cắt mà không có thông báo trước. Ngay sau đó, lực lượng công an và cán bộ xã vào nhà, yêu cầu mọi người dừng việc cử hành thánh lễ.
Trong đoạn video phát trực tiếp trên Facebook của linh mục, một giọng nói được cho là của cán bộ địa phương yêu cầu ông ngừng quay phim. Linh mục đáp: “Tôi đang quay giáo dân của tôi,” và tiếp tục ghi hình.
Đến khoảng 22h30, linh mục này cho biết trên Facebook rằng công an đã cưỡng chế đưa ba người về trụ sở, gồm trưởng cộng đoàn Công giáo địa phương, chủ nhà nơi diễn ra thánh lễ, và một người đàn ông khác. “Chúng con yếu đuối không làm gì được,” linh mục viết.
Theo nguồn tin từ người địa phương, một cha xứ đã cố gắng đến hiện trường để trao đổi với chính quyền nhưng bị chặn lại.
Nguyên nhân chính thức của việc chính quyền ngăn cản hoạt động tôn giáo chưa được công bố.
Trong một video khác đăng trên Facebook, xuất hiện giọng nói của một cán bộ địa phương đặt câu hỏi về quê quán của những người tham dự, đây là lý do thường được viện dẫn để từ chối cấp phép sinh hoạt tôn giáo, với lập luận người tham gia không thuộc địa bàn quản lý. Tuy nhiên, nhiều tiếng nói khác, được cho là của giáo dân, khẳng định họ là người địa phương.
Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng Công giáo trong khu vực.
Trang Facebook chính thức của Giáo phận Bắc Ninh, quản lý giáo dân nơi xảy ra sự việc, đã chia sẻ lại video, thu hút 60.000 lượt xem chỉ trong vòng hai giờ, cùng hàng trăm lượt chia sẻ. Nhiều giáo dân khác cũng bày tỏ sự lo ngại và bức xúc trước diễn biến tối 11/8 trên mạng xã hội.
Bà Lâm Thị Phương Thanh vừa được bầu làm Bí thư Đảng ủy Văn phòng Trung ương Đảng nhiệm kỳ 2025-2030 vào ngày 7 tháng 8.
Sự kiện có sự góp mặt của hàng loạt quan chức cấp cao trong Đảng, gồm Tổng Bí thư Tô Lâm, Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Nguyễn Duy Ngọc và nhiều người khác.
Đây là nhiệm kỳ thứ hai của bà Lâm Thị Phương Thanh trên cương vị bí thư đảng ủy của cơ quan chịu trách nhiệm vận hành bộ máy đầu não của Đảng.
Bà Thanh cũng là vợ của cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Sỹ Cương, người bị cáo buộc gây ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng vào ngày 30 tháng 5 năm 2025, khiến một nữ sinh bị đứt lìa chân, và bố của em bị gãy chân.
Bức hình chụp ông Cương và bà Thanh cùng với người con trai, ca sĩ Lâm Phúc, cũng được lan truyền trên mạng xã hội.
Báo chí nhà nước khia đưa tin về vụ tại nạn chỉ nêu người gây ra tai nạn là một tài xế tên N.S.C, sinh năm 1961 (trùng năm sinh với ông Nguyễn Sỹ Cương), và cho biết tài xế không có nồng độ cồn trong máu.
Kể từ đó, không có thêm bất cứ thông tin nào về vụ tai nạn cũng như kết luận điều tra của phía công an được công bố. Đặc biệt, ngay cả khi người thân của nạn nhân thông báo trên mạng xã hội rằng nữ sinh trong vụ tai nạn đã qua đời vào ngày 8 tháng 6, báo chí nhà nước cũng không hề đưa tin.
Danh tính của người tên N.S.C cũng chưa từng được công bố.
Điều này khiến dư luận nghi ngờ về một nỗ lực bao che cho người gây ra tai nạn.
Thái Lan và Campuchia vừa tạo ra cuộc xung đột vũ trang quy mô lớn đầu tiên giữa hai nước thành viên ASEAN, khi tranh chấp chủ quyền đối với một ngôi đền cổ tại khu vực biên giới đã dẫn đến một cuộc đụng độ quân sự nghiêm trọng kéo dài năm ngày, khiến hàng trăm người ở hai phía thương vong và hàng trăm nghìn người khác phải di tản.
Tranh chấp biên giới từ lâu đã là điểm nóng trong quan hệ Thái Lan - Campuchia. Những vụ đụng độ nhỏ lẻ từng xảy ra vào các năm 2008 và 2011, và người dân Campuchia thậm chí từng phóng hỏa Đại sứ quán Thái Lan tại Phnom Pênh vào năm 2003. Tuy nhiên, việc quân đội hai bên sử dụng vũ khí hạng nặng và giao chiến với cường độ như một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ là điều chưa từng có tiền lệ kể từ khi Campuchia gia nhập ASEAN.
Cuộc xung đột không chỉ biến nguy cơ chiến tranh giữa các quốc gia thành viên ASEAN thành hiện thực, mà còn khơi dậy những vấn đề tưởng chừng đã lùi vào quá khứ: chủ nghĩa dân tộc cực đoan và xung đột vũ trang từ tranh chấp lãnh thổ.
Câu hỏi đặt ra là: Việt Nam nhìn thấy điều gì từ cuộc xung đột này? Bởi trên thực tế, trong nhận thức của nhiều người Campuchia, tranh chấp lãnh thổ với Việt Nam còn nhạy cảm và sâu sắc hơn cả với Thái Lan.
Chế độ Khmer Đỏ từng tiến hành một cuộc chiến kéo dài từ năm 1975 đến 1979 dọc biên giới với Việt Nam, buộc Việt Nam phải đưa quân vào Phnom Pênh lật đổ chế độ này và duy trì hiện diện quân sự hao người tốn của cho đến năm 1989. Lập luận chính của Khmer Đỏ là vùng “Khmer Krom”, bao gồm miền Đông và Tây Nam Bộ Việt Nam, là lãnh thổ của Campuchia và phải được “đòi lại bằng vũ lực”.
Dù chế độ Khmer Đỏ đã sụp đổ, tư tưởng đòi lại “Khmer Krom” vẫn chưa biến mất. Niềm tin cho rằng vùng Đồng bằng Sông Cửu Long mới chỉ bị người Pháp trao cho Việt Nam từ năm 1949 vẫn đang phổ biến ở nước này, trong khi trên thực tế, chính người Pháp đã ép nhà Nguyễn của Việt Nam nhượng vùng đất này cho họ trong các hòa ước Nhâm Tuất (1862) và Giáp Tuất (1874), sự thật lịch sử này đã được báo Khmer Times đăng tải thông qua bài viết của Thomas Fowler vào năm 2019.
Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Thế Phương thì tranh chấp lãnh thổ với Việt Nam, nguyên liệu chính để thổi bùng chủ nghĩa dân tộc, vẫn tiếp tục được các đảng đối lập tại Campuchia khai thác để công kích tính chính danh của chính quyền Hun Sen và thu hút cử tri.
Theo ông Phương, khoảng 15% đường biên giới Việt Nam - Campuchia vẫn chưa được phân định. Trong bối cảnh chủ nghĩa dân tộc đang được thổi bùng bởi xung đột quân sự với Thái Lan, vấn đề biên giới với Việt Nam rất có khả năng sẽ bị “hâm nóng” trở lại.
Ngoài vấn đề lãnh thổ, theo ông Nguyễn Thế Phương, quan hệ Việt Nam - Campuchia còn đối mặt với những thách thức khác như: nguồn nước sông Mekong, cộng đồng người gốc Việt tại Campuchia, vấn đề quân cảng Ream, và các trung tâm lừa đảo xuyên biên giới. Vì vậy, theo ông, “Campuchia trong thời gian tới chắc chắn sẽ trở thành một điểm nóng.”
Khi xung đột còn đang xảy ra ở khu vực biên giới giữa Thái Lan và Campuchia, ông Nguyễn Thanh Nghị, Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM, đã tổ chức hội thảo với Quân khu 7 (đơn vị quản lý khu vực giáp Campuchia) và tuyên bố cần sẵn sàng bảo vệ biên giới Tây Nam.
Việc ông Nguyễn Thanh Nghị, một lãnh đạo cấp thành phố, là người truyền tải thông điệp thay vì một lãnh đạo cấp trung ương là điều đáng chú ý.
Sẽ không có gì đặc biệt nếu ông không phải là con trai của ông Nguyễn Tấn Dũng, cựu Thủ tướng Việt Nam. Sự nghiệp của ông Nguyễn Tấn Dũng gắn liền với vùng đất Tây Nam và cuộc chiến chống Khmer Đỏ, ông từng là Trưởng ban cán bộ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Kiên Giang trong thời kỳ khu vực này chịu ảnh hưởng nặng nề bởi các cuộc tấn công của Khmer Đỏ.
Một nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế tại Hà Nội chia sẻ với RFA rằng thay vì đưa ra các tuyên bố cứng rắn ở cấp trung ương, vốn có thể gây leo thang căng thẳng, sự xuất hiện của ông Nguyễn Thanh Nghị, con của một cựu lãnh đạo từng trực tiếp chiến đấu để bảo vệ biên giới, là hình thức ‘răn đe thông qua di sản’, để truyền đi thông điệp rõ ràng mà không cần nói ra.”
Trao đổi với RFA, Giáo sư Zachary Abuza nhận định: Việt Nam buộc phải truyền đi thông điệp cứng rắn và nghiêm túc về biên giới Tây Nam, bởi “sẽ là vô trách nhiệm nếu họ không đến khu vực biên giới trong bối cảnh hiện tại,” ông nói:
“Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu Nguyễn Thanh Nghị và Tư lệnh Quân khu 7 đến thị sát khu vực Tây Nam. Chính phủ và Quân đội Nhân dân Việt Nam vẫn còn mang ký ức sâu sắc về các yêu sách lãnh thổ của Khmer Đỏ và những cuộc tấn công đã dẫn đến cuộc can thiệp kéo dài 10 năm. Với tình hình hiện nay dọc biên giới Thái Lan – Campuchia, chỉ cách TP.HCM khoảng 400 km, sẽ là thiếu trách nhiệm nếu họ không hiện diện tại đó”.
Ông Nguyễn Thế Phương nhận định: Việt Nam từ lâu đã coi Campuchia là “một điểm bất ổn tiềm tàng”. Khái niệm “tam giác chiến lược” Việt – Lào – Campuchia trước đây đã được thay thế bằng khái niệm “không gian chiến lược”, nhưng bản chất không thay đổi:
“Nếu không thể duy trì một không gian láng giềng thân thiện, Việt Nam không thể phát triển kinh tế một cách yên bình. Campuchia và Lào bình yên thì Việt Nam mới bình yên. Do đó, việc Trung Quốc gia tăng ảnh hưởng lên Campuchia mang nguy cơ tạo ra bất ổn trong tương lai, cả ở khía cạnh an ninh phi truyền thống lẫn truyền thống.”
Theo ông Phương, Việt Nam không chỉ đang theo dõi một cuộc khủng hoảng ở biên giới Thái Lan – Campuchia, mà còn chuẩn bị để ngăn chặn một kịch bản tương tự xảy ra tại biên giới của chính mình.
Trao đổi với RFA, Giáo sư Carlyle A. Thayer (Đại học New South Wales, Canberra) nhận định rằng quan hệ Việt Nam – Campuchia dưới thời hai nhà lãnh đạo mới, Tô Lâm và Hun Manet, hiện đang ở trạng thái “ổn định, hợp tác về thương mại, đầu tư, an ninh – quốc phòng và trao đổi cấp cao.” Đồng thời, quan hệ Việt – Thái đã được nâng cấp lên “Đối tác Chiến lược Toàn diện.”
Về mặt công khai, Việt Nam đang duy trì hình ảnh trung lập trong xung đột Thái Lan – Campuchia, cố gắng giữ cân bằng trong quan hệ với cả hai bên.
Tuy nhiên, thực chất, Hà Nội đang triển khai một chiến lược hai hướng: vừa tăng cường năng lực răn đe quân sự, vừa duy trì các kênh đối thoại và can dự thực dụng.
Về khía cạnh răn đe, ông Nguyễn Thế Phương cho rằng Việt Nam không chỉ dừng lại ở lời nói. Sắp tới, Việt Nam có thể sẽ tăng cường năng lực phòng thủ cho khu vực phía Nam. Cụ thể, Bộ Quốc phòng có thể sẽ bổ sung tàu tên lửa và hệ thống bảo vệ bờ biển mới cho Vùng 5 Hải quân – đơn vị phụ trách khu vực biển Tây Nam, bao gồm cả vùng biển quanh Phú Quốc và giáp Campuchia. Việc hiện đại hóa và tăng cường hỏa lực cho lực lượng này là bước đi cụ thể nhằm đối phó với các mối đe dọa tiềm tàng từ căn cứ hải quân Ream và những bất ổn trên biển.
Tuy nhiên, răn đe không có nghĩa là đoạn tuyệt. Việt Nam hiểu rằng việc cô lập Campuchia sẽ chỉ đẩy nước này xích lại gần Trung Quốc và làm mất đi ảnh hưởng của Hà Nội. Do đó, hướng tiếp cận thứ hai là duy trì can dự sâu rộng.
Ông Nguyễn Thế Phương nói:
“Theo tôi, Việt Nam vẫn cần tăng cường tương tác cả về kinh tế lẫn quốc phòng với Campuchia. Có thể tận dụng tình huống Campuchia đóng biên với Thái để thúc đẩy thương mại và giao lưu nhân dân. Mặt khác, Việt Nam hiện vẫn đang huấn luyện quân đội Campuchia khá nhiều – nhất là lực lượng hải quân và không quân, phần lớn được đào tạo tại Việt Nam. Kênh liên lạc giữa hai bên vẫn còn, và rất quan trọng.”
Theo đề xuất của chính phủ, Bộ Công an sẽ tiếp nhận thêm một số chức năng, nhiệm vụ được chuyển sang từ các bộ, ngành khác, trong đó bao gồm mảng đào tạo, sát hạch, cấp giấy phép lái xe cơ giới đường bộ.
Nhiều năm qua, Tổng cục Đường bộ Việt Nam là cơ quan chịu trách nhiệm quản lý về sát hạch, cấp giấy phép lái xe trong phạm vi cả nước; Sở Giao thông vận tải chịu trách nhiệm quản lý tổ chức thi, cấp giấy phép lái xe trong phạm vi tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương.
Trước đây, Bộ Công an đã từng phụ trách lĩnh vực này, nhưng Chính phủ sau đó ban hành Nghị định số 36/CP năm 1995, do Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký, chuyển việc đào tạo, sát hạch cấp giấy phép lái xe sang Bộ Giao thông vận tải.
Đã muốn từ lâu
Trong những năm qua, Bộ Công an đã nhiều lần nỗ lực giành lại miếng bánh này. Tháng 4 năm 2020, Chính phủ đề xuất giao Bộ Công an việc tổ chức sát hạch, cấp giấy phép lái xe từ Bộ Giao thông vận tải trong dự thảo Luật bảo đảm trật tự an toàn giao thông đường bộ. Không có gì ngạc nhiên khi dự thảo luật này do chính Bộ Công an viết.
Đề xuất trên sau đó đã nhận được nhiều ý kiến phản đối khi dự thảo luật được công bố. Chủ yếu, các ý kiến tỏ ra lo ngại về nguy cơ “vừa đánh trống vừa thổi kèn”, “dẫm chân lên nhau”, và những xáo trộn không cần thiết. Đề xuất vì thế vẫn nằm trong ngăn kéo quốc hội.
Tháng 7 năm 2023, trong tờ trình gửi Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chính phủ rút lại đề xuất thay đổi cơ quan quản lý đào tạo, sát hạch, cấp giấy phép lái xe.
Luật không bằng mệnh lệnh của Tổng Bí thư
Luật An toàn giao thông đường bộ mới cuối cùng đã được quốc hội thông qua vào tháng 6 năm 2024. Trong luật mới, Bộ giao thông vận tải vẫn được quy định chịu trách nhiệm tổ chức đào tạo, sát hạch, và cấp giấy phép lái xe.
Nhưng hai tháng sau một sự kiện chính trị xảy ra khiến mọi chuyện thay đổi. Bộ trưởng Công an Tô Lâm lên làm Tổng Bí thư vào tháng 8 năm 2024. Gần như ngay lập tức vị tân Tổng Bí thư bắt đầu nhắc đến nhu cầu tinh gọn bộ máy của đảng và nhà nước.
Mọi chuyện sau đó diễn ra một cách chóng vánh, chỉ trong vòng vỏn vẹn mấy tháng, chính phủ đã hoàn thiện kế hoạch tinh gọn bộ máy bằng việc ban hành văn bản số 141/KH-BCĐTKNQ18 vào tháng 12 năm 2024.
Kết quả là Bộ Giao thông vận tải bị sáp nhập vào Bộ Xây dựng, và phải bỏ mảng đào tạo, sát hạch, và cấp giấy phép lái xe.
Ngành Công an sau đó được đề xuất tiếp quản mảng này từ Bộ Giao thông vận tải, cứ thế, mong muốn giành lại chức năng cấp giấy phép lái xe đã thành công mỹ mãn, và danh chính ngôn thuận.
Câu hỏi đặt ra là hoạt động đào tạo, sát hạch, cấp giấy phép lái xe có gì mà Bộ Công an lại thèm muốn như vậy?
"Đây là một cái lợi nhuận béo bở mà người ta nhắm đến để phục vụ cho lợi ích nhóm. Nếu như tất cả các công việc của các bộ, ban, ngành thuộc chính phủ mà gom về một đầu mối là Bộ công an thì tôi nghĩ rằng, ở Việt Nam chỉ cần tổ chức ba bộ thuộc chính phủ là đủ thực hiện chức năng quản lý nhà nước rồi. Đó là Bộ quốc phòng, Bộ ngoại giao và Bộ công an", một nhà quan sát ở Sài Gòn nhận định với RFA dưới điều kiện ẩn danh vì lý do an toàn.
“Lợi nhuận béo bở” ở hoạt động cấp giấy phép lái xe mà nhà quan sát này đề cập tới nằm ở chi phí mà người dân phải bỏ ra để có được một tấm bằng.
Với nhiệm vụ mới tiếp nhận từ Bộ Giao thông vận tải, Bộ Công an sẽ chịu trách nhiệm việc quản lý nhà nước về trật tự an toàn giao thông đường bộ, bao gồm việc tổ chức thi và cấp, đổi, thu hồi giấy phép lái xe; quản lý quá trình chấp hành pháp luật của người điều khiển phương tiện sau khi được cấp giấy phép lái xe cũng như quy định về trừ điểm giấy phép lái xe.
Đây là miếng bánh béo bở bởi thống kê được Uỷ ban An toàn Giao thông Quốc gia đưa ra vào cuối năm 2024 cho thấy, số lượng ô tô đăng ký tại Việt Nam là gần bảy triệu chiếc; số xe mô tô, xe gắn máy, xe máy điện gần 80 triệu chiếc. Số xe ô tô cá nhân tăng khoảng 10% một năm.
Một số người từng thi lấy bằng lái xe bốn bánh cho RFA biết, nếu không “chạy” thì rất dễ rớt vì bài thi lý thuyết gồm 500 câu hỏi rất lắt léo như đặt bẫy thí sinh; phần thi thực hành trên đường thì chỉ có “thầy trò biết với nhau”.
“Học, thi lý thuyết bình thường là 15 triệu nhưng “bao đậu” thì 20 triệu. Vô thi thì giám khảo có những dấu hiệu “xi nhan” trước để thí sinh chọn đáp án. Còn lái ra đường là lái cho có thôi. Mỗi xe gồm một giám khảo và bốn thí sinh. Mỗi đứa lái một chút thôi rồi gom tiền hối lộ cho giám khảo là đậu. Mỗi người 500 ngàn đủ hai triệu giấu trong bộ hồ sơ đưa cho ông thầy. Nó đã thành lệ ai cũng phải biết khi thi. Mà họ cũng ăn chia với nhau chứ ông thầy không ăn một mình đâu”. Bà Thủy, một người đã trải qua việc “chạy” để thi bằng lái xe, chia sẻ kinh nghiệm của mình với RFA.
Với số lượng phương tiện đăng ký mới ngày càng cao, kéo theo nhu cầu thi lấy bằng lái xe. Đây rõ ràng là lĩnh vực có mức độ hấp dẫn rất lớn.
Một người dân Sài Gòn nói với RFA rằng, với xe ô tô thì phải “chạy” cả giấy tờ lẫn bằng lái, còn xe gắn máy thì không ai chạy bằng lái vì thi rất dễ đậu, nhưng hầu hết đều chạy giấy tờ. Theo người dân này, quy trình bình thường thì làm giấy tờ, trước bạ, sang tên mất cả ngày trời còn bị làm khó dễ. Phải kẹp thêm tiền vô hồ sơ thì mới xong việc, ví dụ mức lệ phí trước bạ xe máy là 2% giá trị chiếc xe thì bỏ vô hồ sơ thêm 1% “tiền tươi” nữa.
“Tiêu cực thì ở đâu cũng có. Ai lãnh đạo, ai phụ trách thì tiêu cực vẫn diễn ra hàng ngày. Cái quan trọng là cái cơ sở nào giao quyền cho Bộ công an đảm nhận cả việc sát hạch và cấp bằng lái xe, tức là vừa đá bóng vừa thổi còi. Người dân sẽ không phục”, ông kết luận.
Lệ phí trước bạ xe là khoản tiền phải nộp vào ngân sách nhà nước khi đăng ký quyền sở hữu, quyền sử dụng ô tô, xe máy. Người dân phải đến cơ quan công an để thực hiện tất cả các thủ tục đăng ký, cấp biển số xe ô tô, xe máy.
Không chỉ “giành ăn” với Bộ Giao thông vận tải, Bộ Công an còn muốn “nhận thêm nhiều nhiệm vụ chuyển sang từ các bộ” khác, như quản lý nhà nước về an toàn, an ninh thông tin mạng từ Bộ Thông tin và Truyền thông; Chủ trì xây dựng, thu thập, cập nhật, khai thác, chia sẻ thông tin trong cơ sở dữ liệu quốc gia về xuất nhập cảnh; Chủ trì trong việc bảo đảm an ninh hàng không tại sân bay và trong máy bay; Quản lý nhà nước về cai nghiện ma túy và quản lý sau cai nghiện ma túy; Lý lịch tư pháp và thực hiện dịch vụ công cấp phiếu lý lịch tư pháp.
Đáng chú ý, Tổng công ty Viễn thông Mobifone cũng được đề xuất chuyển về Bộ Công an quản lý. Đây vốn là mạng di động lớn thứ ba ở Việt Nam, với khoảng 21 triệu thuê bao ở thời điểm năm 2021.
Bình luận về hiện tượng Bộ Công an ráo riết tiếp quản các lĩnh vực béo bở từ những bộ, ngành bị tinh giản. Nhà báo Đoàn Bảo Châu gọi đây là hoạt động “tranh giành miếng ăn”.
“Bây giờ kéo về Bộ công an thì nó có thêm miếng bánh nữa. Đó là một trò chơi quyền lực mà ngành công an thâu tóm lại. Họ muốn có thêm quyền lực cho họ. Nó thể hiện một chế độ mà quyền lực rơi vào ngành công an quá nhiều. Ăn của dân rồi vun vén vào ngành công an. Đấy là điều dở cho xã hội”. Nhà báo Đoàn Bảo Châu nói thêm.
Vì sao Bộ công an cần tiền?
Tuy chức năng, nhiệm vụ của Bộ Công an theo quy định là bảo vệ an toàn, trật tự xã hội, nhưng trên thực tế, Bộ Công an từ lâu đã tham gia làm kinh tế.
Một bài báo trên tờ Công An Nhân Dân vào năm 2017 cho biết, Bộ Công an vào lúc đó đã có 10 doanh nghiệp với tổng số vốn nhà nước hơn 1.200 tỷ đồng.
Khi còn là bộ trưởng Bộ Công an, ông Tô Lâm đã chính thức kêu gọi toàn bộ lực lượng công an và người thân của họ sử dụng mạng di động do công ty của Bộ Công an quản lý là Gtel Mobile, đồng thời bày tỏ mong muốn các công ty viễn thông của Bộ Công an sẽ trở thành doanh nghiệp hàng đầu cả nước.
Bộ Công an hiện chỉ đứng sau Bộ Quốc phòng về ngân sách do nhà nước cấp. Theo Nghị quyết Dự toán Ngân sách năm 2024 của Quốc hội, ngành Công an được cấp 113 ngàn tỉ đồng cho năm tài khóa 2024. Hoạt động sử dụng ngân sách của Bộ Công an lại được liệt vào dạng thông tin mật. Khiến các nỗ lực yêu cầu minh bạch trong sử dụng ngân sách của cơ quan này trở nên bất khả thi.
Tuy đã được hưởng mức ngân sách không lồ, nhưng theo luật sư Đặng Đình Mạnh thì Bộ Công an vẫn phải “giành ăn” với các bộ khác, để theo kịp đà mở rộng của bộ này.
“Để nuôi một lực lượng công an ngày càng phình to do nhập cả lực lượng an ninh cơ sở, công an bán chuyên trách vào thì Bộ công an phải giành ăn với các bộ khác là điều dễ hiểu.”, Luật sư Đặng Đình Mạnh nói.
Quân số của lực lượng công an được coi là bí mật quốc gia.
Thiếu tướng Sùng Thìn Cò, ủy viên Ủy ban Quốc phòng và an ninh của Quốc hội từng tiết lộ “một tỉnh ít nhất có 3.000, tỉnh to thì 4.000 công an chính quy”.
Tháng 11 năm 2023, Luật Lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự cơ sở được Quốc hội thông qua, cùng với đó là sự gia tăng đáng kể về nhân sự của ngành Công an.
Theo dự kiến tổng kinh phí cần chi để bảo đảm hoạt động cho lực lượng này được tính toán là hơn 3.500 tỷ đồng mỗi năm; trung bình mỗi tỉnh/thành phố cần khoảng gần 56 tỷ đồng/năm.
Báo Nhà nước vào ngày 12/1 đồng loạt đưa tin về việc Bộ Công an được đề xuất tiếp nhận một số các công ty Nhà nước và chức năng nhiệm vụ mới được chuyển giao từ các bộ, ngành khác theo đề xuất của Bộ Nội vụ trong kế hoạch tin giản rộng khắp đang được Đảng Cộng sản phát động.
Tại sao công bố thông tin vào lúc này?
Thông tin Bộ Công an tiếp nhận MobiFone và nhiệm vụ sát hạch, cấp giấy phép lái xe được báo chí Nhà nước công bố vài ngày sau khi thông tin này đã được lan truyền trên mạng xã hội.
Ngày 10/1/2025, trên mạng xã hội Facebook, Hoàng Dũng, một thành viên của phong trào dân chủ Con Đường Việt Nam đang định cư ở Mỹ, đăng dòng trạng thái đầu tiên về vấn đề này trên danh khoản cá nhân cho biết, Bộ Công an đang tiếp nhận việc đào tạo, sát hạch và cấp giấy phép lái xe từ Bộ Giao thông Vận tải.
Trên danh khoản Facebook, ông Hoàng Dũng tiếp tục đăng ba bài viết khác liên quan đến việc Bộ Công an đã thâu tóm MobiFone như thế nào với nhiều chi tiết mà báo chí Nhà nước không đề cập.
Kế hoạch tin giản bộ máy được Tổng bí thư Tô Lâm phát động trong nửa cuối năm 2024 sau khi lên nhậm chức vào tháng 8 cùng năm được cho là một kế hoạch tham vọng nhằm nâng cao hiệu quả hoạt động của các cơ quan Đảng, Chính phủ và Nhà nước, tiết kiệm ngân sách Nhà nước. Theo Giáo sư Carl Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Úc, ông Tô Lâm mong muốn kế hoạch thực hiện được hoàn tất vào trước ngày diễn ra Đại hội Đảng toàn quốc vào đầu năm 2026, tiến tới mục tiêu đã được Đảng đề ra là đưa Việt Nam thành nước đang phát triển có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao vào năm 2030, phấn đấu đến năm 2045 trở thành nước phát triển, thu nhập cao.
Theo kế hoạch tinh giản, Bộ Giao Thông Vận Tải đang quản lý hoạt động sát hạch và cấp giấy phép lái xe sẽ phải sáp nhập với Bộ Xây Dựng; Uỷ ban Quản lý vốn Nhà nước tại doanh nghiệp đang quản lý 19 tập đoàn, tổng công ty sẽ chuyển về Bộ Tài chính. MobiFone hiện do Uỷ ban quản lý.
2. MobiFone lớn đến mức độ nào?
MobiFone có tên gọi ban đầu là Công ty thông tin di động (VMS) được thành lập vào ngày 16/4/1993. Đến ngày 1/12/2014, công ty được đổi tên thành Tổng công ty Viễn thông MobiFone do Bộ Thông tin và Truyền thông quản lý
Vào tháng 11/2018, MobiFone được chuyển về nằm dưới sự quản lý của Ủy ban Quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp.
MobiFone hiện nằm trong số ba doanh nghiệp viễn thông - công nghệ thông tin - nội dung số lớn nhất Việt Nam.
Theo Sách trắng Công nghệ Thông tin và Truyền thông năm 2021, MobiFone có khoảng 24 triệu thuê bao, chiếm 18,54% thị phần thuê bao di động mặt đất, đứng thứ ba sau Viettel và VinaPhone. Sách trắng công nghệ Thông tin và Truyền thông 2023 cho thấy MobiFone có thị phần là 17,91%.
Doanh thu của MobiFone năm 2024 ước đạt gần 23.500 tỷ đồng; mục tiêu đặt ra cho năm 2025 là 26.000 tỷ đồng, lợi nhuận ước đạt gần 1.800 tỷ đồng.
Thông tin về việc MobiFone bị thâu tóm đã xuất hiện trên các trang tin điện tử không do Nhà nước quản lý từ năm 2012.
Những thông tin ban đầu về việc thâu tóm MobiFone không được truyền thông Nhà nước đăng tải, một số tin không thể kiểm chứng, nhưng những sai phạm trong việc thâu tóm MobiFone liên quan đến vụ án MobiFone mua cổ phần của Công ty Nghe nhìn toàn cầu (AVG) đang thua lỗ, gây thiệt hại cho Nhà nước gần 7.000 tỷ đồng đã được công khai trên truyền thông Nhà nước sau đó. Vụ án đã khiến hai cựu Bộ trưởng Thông tin Truyền thông là Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn lãnh án tù chung thân và 14 năm tù.
Từ năm 2012 đã có thông tin về việc MobiFone tìm cách mua GTEL- tập đoàn viễn thông của Bộ Công an được thành lập từ năm 2007. GTEL lúc đầu có liên doanh với Tập đoàn Vimpelcom của nga. Tuy nhiên đến năm 2012, Vimpelcom đã bán toàn bộ cổ phần và vốn đầu tư của mình trị giá 500 triệu đô la cho GTEL với giá 45 triệu đô la.
Số liệu trong Sách trắng của Bộ Thông tin và Truyền thông năm 2012 cho thấy GTEL chỉ chiếm 3,12% thị phần dịch vụ điện thoại di động ở Việt Nam, trong khi MobiFone chiếm 17,9% thị phần.
Nguyễn Thanh Phượng - con gái của nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và là người sáng lập công ty cô phần Chứng khoán Bản Việt (VCSC) - được cho có liên quan đến việc định giá của GTEL và tư vấn trong việc MobiFone mua GTEL khi đó đang làm ăn thua lỗ.
Vụ việc không thành khi ông Lê Ngọc Minh - lúc đó là Chủ tịch của MobiFone - tìm cách trì hoãn quá trình cổ phần hoá của MobiFone và đề nghị đưa Credit Suisse vào làm tư vấn thay vì VCSC.
Năm 2014, ông Lê Ngọc Minh lúc đang lâm bạo bệnh đã thôi giữ chức Chủ tịch MobiFone, và vào năm 2015 ông Lê Nam Trà được bổ nhiệm vào vị trí này thay ông Minh. Ông Trà là người giữ vai trò quan trọng trong vụ án MobiFone mua AVG gây thất thoát hàng ngàn tỷ đồng cho Nhà nước. Ông Trà sau đó bị tuyên án tù 23 năm trong cùng phiên toà xét xử hai cựu Bộ trưởng Thông tin Truyền thông. Ông này sau đó được giảm án xuống còn 20 năm.
Vào đầu năm 2016, MobiFone thông báo hoành thành mua 95% cổ phần của AVG với số tiền là 8.900 tỷ đồng.
Vào tháng 8/2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc giao Thanh tra Chính phủ tiến hành thanh tra toàn diện việc mua bán này.
Vào tháng 7/2017, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng yêu cầu Ban chỉ đạo trung ương về phòng, chống tham nhũng khẩn trương thanh tra, kết luận vụ MobiFone mua AVG
Tháng 3/2018, Thanh tra Chính phủ công bố nhiều sai phạm trong vụ án, kết luận AVG đang làm ăn thua lỗ, tình hình tài chính rất xấu. Theo kết luận của thanh tra, tính đến cuối tháng 3/2015, tổng giá trị tài sản của AVG chỉ khoảng 1.983 tỷ đồng. Mặc dù vậy, MobiFone đã đồng ý trả 8.890 tỷ đồng để sở hữu 95% cổ phần của AVG.
Thanh tra Chính phủ kiến nghị công an khởi tố vụ án.
Chỉ hai ngày trước khi kết luận thanh tra được công bố, vào ngày 12/3/2018, tại trụ sở Bộ Thông tin - truyền thông, lãnh đạo Tổng công ty Viễn thông MobiFone và các cổ đông AVG ký biên bản cam kết hủy thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần
4. Ông Tô Lâm thoát nạn vụ MobiFone mua AVG
Vụ án MobiFone mua AVG bị đưa ra xét xử vào tháng 12/2019 với 14 bị cáo bao gồm nhiều quan chức Chính phủ như cựu Bộ trưởng Thông tin Truyền thông Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn, cựu Chủ tịch MobiFone Lê Nam Trà. Dư luận chú ý tới vai trò của ông Tô Lâm dù ông không bị điều tra, xét xử.
Viện Kiểm sát xác định việc mua bán giữa MobiFone và AVG không phải là thông tin tuyệt mật nhưng thông tin này đã được Bộ Thông tin Truyền thông đề nghị với Bộ Công an đưa vào danh sách bí mật nhà nước và được chấp nhận.
Khi vụ án MobiFone mua AVG xảy ra, ông Tô Lâm là Thứ trưởng Công an và được cho là đã ký các công văn dọn đường cho việc mua bán trái phép này. Các thông tin về những công văn này được đăng trên các trang thông tin "lề trái" nhưng khá chi tiết. Đó là công văn số 2889/BCA- A61, ngày 21/12/2015 khẳng định việc mua bán giữa MobiFone và AVG là đúng pháp luật đúng quy định, giá cả hợp lý. Công văn được đóng dấu mật. Công văn thứ hai là Công văn 418/BCA-TCAN, ngày 09/3/2015 gửi Bộ Thông tin và Truyền thông đề nghị quản lý chặt chẽ thông tin, tài liệu liên quan đến việc chuyển nhượng giữa MobiFone và AVG và đưa vào danh mục tài liệu mật; chỉ đạo các cơ quan thông tấn, báo chí không đưa tin, bài viết về việc chuyển nhượng giữa hai doanh nghiệp.
Ông Đoàn Văn Báu, mới đây đã nói trong một livestream của mình rằng nhà nước Việt Nam đã có các công văn chỉ đạo ông làm “trưởng đoàn” đưa sư Minh Tuệ cùng các sư nhỏ sang Ấn Độ.
Điều này là trái ngược với tuyên bố ban đầu của ông, trước khi chuyến đi bắt đầu, rằng ông "chỉ một công dân bình thường, đã nghỉ hưu và tình nguyện hỗ trợ sư Minh Tuệ trong chuyến bộ hành sang Ấn Độ."
Vậy, ông Đoàn Văn Báu là ai, vai trò của thực sự của ông Báu trong chuyến bộ hành này là gì? Đơn giản chỉ là một công dân bình thường có lòng muốn hộ tống sư Minh Tuệ cùng một vài sư nhỏ đến Ấn Độ như lời ông nói ban đầu, hay là thừa lệnh chính quyền đưa tăng đoàn ra khỏi Việt Nam?
Đoàn Văn Báu là ai?
Trên kênh YouTube cá nhân, ông Báu tự giới thiệu mình là một cựu sỹ quan an ninh đã về hưu và vẫn còn sinh hoạt đảng.
Ông Báu cho biết đã theo dõi hành trình của sư Minh Tuệ từ khi thông tin xuất hiện trên mạng xã hội và rất ngưỡng mộ sự kiên định, quyết tâm tu tập của vị sư này. Do đó, ông quyết định bỏ thời gian và tài chính hỗ trợ sư Minh Tuệ bộ hành sang Ấn Độ.
Về vai trò của ông Đoàn Văn Báu trong tăng đoàn sư Minh Tuệ, phóng viên RFA đã có mặt ở tỉnh Ubon Ratchathani (hay còn được gọi tắt là tỉnh Ubon), một tỉnh giáp biên giới giữa Thái Lan và Lào, từ ngày 30/12/2024 đến ngày 2/1/2025, để đưa tin về những thông tin đầu tiên sư Minh Tuệ cùng tăng đoàn đặt chân đến đất Thái.
Trong quãng thời gian này, chúng tôi đã có những trải nghiệm về việc ông Báu đã kiểm soát mọi hoạt động của tăng đoàn như thế nào.
Khoảng 10 giờ sáng ngày 31/1/2024, khu vực cửa khẩu Chong Mex (tỉnh Ubon, Thái Lan), nằm sát biên giới với cửa khẩu Vang Tao của Lào, trở nên nhộn nhịp với sự xuất hiện của gần 20 YouTuber Việt Nam. Họ chờ đợi để ghi lại hình ảnh của sư Thích Minh Tuệ cùng tăng đoàn khi nhập cảnh vào đất Thái.
Không chỉ có các YouTuber, khoảng 100 người dân địa phương, bao gồm tiểu thương và tài xế xe tuk-tuk Thái Lan và Lào mưu sinh gần biên giới, cũng tập trung để đảnh lễ các vị sư. Khi đoàn bộ hành tiếp tục di chuyển khỏi cửa khẩu, những người dân này trở về công việc thường ngày, trong khi các YouTuber vẫn bám theo để quay phim.
Tăng đoàn lúc này gồm có ông Đoàn Văn Báu và Lê Khả Giáp, hai người đã đồng hành cùng tăng đoàn từ khi còn trên đất Lào. Ngoài ra, còn có hai người Thái Lan đảm nhiệm công tác hậu cần.
Trong hành trình, các nhà sư di chuyển thành hàng một, sư Minh Tuệ đi cuối cùng. Ông Báu, Giáp và Therawat thường xuyên đi sát bên hoặc ngay sau sư Minh Tuệ. Phía sau đoàn là một chiếc xe bán tải hậu cần. Những người này ngăn cản bất cứ ai đến gần tăng đoàn, với lý do “bảo vệ an toàn cho các nhà sư”.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy trên suốt chặng đường từ biên giới vào nội địa Thái Lan, không hề có đám đông gây mất trật tự hay có khả năng gây nguy hiểm cho tăng đoàn.
Các YouTuber cũng bị buộc phải giữ khoảng cách hàng chục mét hoặc đứng bên kia đường để quay phim. Trong giờ nghỉ trưa, buổi tối, hay lúc các sư thọ thực, ông Báu nghiêm cấm bất kỳ YouTuber nào tiếp cận khu vực nghỉ ngơi của các nhà sư.
Tuy nhiên, không phải tất cả YouTuber đều bị ngăn cản. Một nhóm YouTuber đi theo đoàn trong nhiều ngày lại được phép quay phim và tiếp cận gần khu vực các nhà sư ngủ nghỉ. Ông Báu sau đó giải thích trên livestream rằng nhóm này là các tình nguyện viên người Việt ở Thái đến để hỗ trợ tăng đoàn, nên họ được đặc cách quay phim các nhà sư.
Trong ngày đầu tác nghiệp, phóng viên RFA cũng gặp khó khăn tương tự. Khi đặt máy quay gần lề đường để ghi lại hình ảnh đoàn bộ hành, chúng tôi bị chiếc xe bán tải của nhóm hậu cần đậu chắn ngay tầm nhìn.
Ông Báu xuất hiện ngay sau đó, tự nhận mình là “trưởng đoàn” và yêu cầu bất kỳ hoạt động nào cũng cần có sự đồng ý của ông.
Khi phóng viên RFA đưa thẻ phóng viên của Thái Lan thì ông Báu thay đổi thái độ, trở nên cởi mở hơn và cam kết sẽ “tạo điều kiện” cho phóng viên Thái Lan đưa tin. Từ thời điểm đó, chúng tôi có thể quay phim, chụp ảnh các nhà sư ở vị trí gần hơn mà không bị ông Báu ngăn cản như hầu hết các Youtuber khác.
Định hướng thông tin
Không chỉ kiểm soát người nào được tiếp xúc với sư Minh Tuệ. Ông Báu còn định hướng và kiểm duyệt thông tin đối với phóng viên và cả YouTuber.
Ngày thứ hai tác nghiệp, 1/1/2025, trong thời gian các sư đang nghỉ trưa tại một ngôi nhà hoang nằm trong một khu vườn cách khá xa mặt đường chính, phóng viên RFA gặp ông Báu và đề nghị thực hiện một cuộc phỏng vấn với sư Minh Tuệ. Chúng tôi buộc phải cung cấp tất cả các câu hỏi cho ông Báu trước khi được phép vào gặp sư Minh Tuệ.
Sau khi vào nơi nghỉ chân của các nhà sư để chuẩn bị phỏng vấn, chúng tôi đề nghị ông Báu rời đi nhưng ông Báu không đồng ý. Ông Báu nói chỉ ngồi gần đó nghe chúng tôi hỏi gì chứ không can thiệp vào câu trả lời của sư Minh Tuệ. Ông nói làm như vậy để đảm bảo chúng tôi không đặt những câu hỏi liên quan đến chính trị, xã hội:
“Tôi có một nguyên tắc là không hỏi đến chính trị, chỉ hỏi đến văn hóa, con người thôi…”
Lúc này, sư Minh Tuệ ngồi đó đã lên tiếng rằng "anh Báu cứ để cho họ hỏi, không sao đâu."
Tuy nhiên, ông Báu viện dẫn lý do chúng tôi có thể cắt ghép thông tin nên từ chối rời đi: "Mình không kiểm soát được thông tin đó thì nó có hại cho mình, chứ không đơn giản." - ông Báu nói với sư Minh Tuệ.
Ngoài ra, ông Báu còn yêu cầu chúng tôi phải cam kết trước máy quay của ông ấy rằng sẽ gởi tất cả các bài viết hay video cho ông ấy duyệt trước khi đăng tải lên tờ báo của mình.
“Nhưng mà trước khi tụi em đăng có thể đưa anh xem qua. Có thể thầy nói một kiểu rồi các bạn cắt và đăng theo kiểu khác. Tôi không kiểm soát được nội dung thì tôi sẽ không cho các bạn phỏng vấn.”
Điều này đi ngược lại với nguyên tắc báo chí của RFA nên chúng tôi từ chối và bị buộc phải rời đi mà không thực hiện được cuộc phỏng vấn.
Trước khi rời đi, sư Minh Tuệ còn một lần nữa nói với ông Báu rằng: "Mình biết gì nói đấy, nên là không sao đâu, cho họ (phỏng vấn - PV) đi."
Tuy nhiên lúc này, ông Báu cầm máy quay trả lại và yêu cầu chúng tôi rời đi với lý do “để cho thầy nghỉ ngơi.”
Để đối phó với các YouTuber tự ý đi theo tăng đoàn, trong các buổi livestream trước đây, ông Báu thường đe dọa rằng nếu cố tình bám theo đoàn để quay phim chụp hình bất cứ thành viên nào trong đoàn thì sẽ bị xử lý theo luật pháp của nước sở tại.
Đồng thời, ông Báu cũng nhiều lần giới thiệu người lái xe của đoàn là cán bộ an ninh mạng của Thái Lan. Một người khác tên Therawat là “người của Hoàng gia Thái Lan được cử để bảo vệ tăng đoàn”. Tuy nhiên, ông Therawat sau đó đính chính rằng ông chỉ là một doanh nhân bình thường, không liên quan đến Hoàng gia.
Ngày 3/1, báo BenarNews của RFA cũng đã đăng tin cho biết Văn phòng Phật giáo của tỉnh Ubon Ratchanthani không nhận được thông tin gì về chuyến đi của đoàn nhà sư Thích Minh Tuệ sang Thái Lan và cũng không có sự phối hợp trước đó với phía Việt Nam.
Báo chí chính thống trong nước cũng không đưa bất kỳ một thông tin nào về chuyến đi này. Mặc dù chuyến bộ hành của sư Minh Tuệ đã diễn ra gần một tháng và thu hút sự chú ý khủng khiếp từ cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới. Tất cả các thông tin được cập nhật về tăng đoàn gần như chỉ được đăng tải trên kênh của ông Báu, Giáp và một số thành viên đi thảo đoàn làm công tác hậu cần.
Kiểm soát những ai được gia nhập tăng đoàn.
Ông Đoàn Văn Báu, ban đầu tự nhận là ông đã đến xin gặp và tự nguyện hỗ trợ cho sư Minh Tuệ đến Ấn Độ. Tuy nhiên sau này, ông Báu dần trở thành “trưởng đoàn” và có thể quyết định những ai được đi theo tăng đoàn.
Trong một video do chính ông Báu đăng tải trên kênh YouTube của mình hôm 12/12 về công tác chuẩn bị cho hành trình sang Ấn Độ, sư Minh Tuệ cũng chỉ nhờ ông Báu giúp về giấy tờ thủ tục để qua hải quan các nước, chứ không ủy quyền cho ông Báu sắp xếp tổ chức hoạt động của tăng đoàn.
Trong một văn bản do công ty Phát tâm Thiên Định Tuệ - do anh trai sư Minh Tuệ thành lập - công bố hôm 1/12 có nêu rõ 10 cá nhân được đi theo hỗ trợ sư Minh Tuệ đi Ấn Độ, nhưng đến ngày khởi hành thì chỉ có hai trong số 10 người này được đi theo đoàn là ông Đoàn Văn Báu và Lê Khả Giáp. Những người hậu cần qua từng quốc gia cũng do ông Báu lựa chọn.
Ông Nguyễn Thái Tâm, là người có tên trong danh sách này cũng bị ông Đoàn Văn Báu từ chối không cho đi cùng sư Minh Tuệ.
Ông Báu cũng không cho sư Phước Nghiêm hay sư Minh Khổ đi theo tăng đoàn với lý do không có tên trong danh sách đoàn bộ hành do cơ quan chức năng Việt Nam đăng ký với nước sở tại.
Hôm 3/1, ông Báu công bố trên kênh YouTube của mình danh sách 9 vị sư khác có thể sẽ gia nhập đoàn trong thời gian tới. Danh sách này, theo ông Báu nói là đã được thảo luận với các sư trong tăng đoàn.
Sư Minh Tuệ, khi trả lời BBC tiếng Việt về vấn đề lựa chọn vị sư nào sẽ đi cùng đoàn đã nói rằng ông Báu quyết định được.
Khi livestream hôm 7/1, ông Báu nói rằng kể từ khi đặt chân lên đất Thái thì mỗi ngày đều xảy ra “kiếp nạn” mà ông phải giải quyết. Từ chuyện xử lý những người đi theo tăng đoàn mà không được sự cho phép của ông, cho đến chuyện đối phó với các phóng viên nước ngoài. Ông Báu cho rằng những sự việc xảy ra không những ảnh hưởng tới sư Minh Tuệ mà còn ảnh hưởng tới cả đoàn.
Do đó, ông đề nghị sư Minh Tuệ không can thiệp vào việc sắp xếp, tổ chức của đoàn bộ hành: "Tất cả việc tu tập thì không ý kiến gì. Nhưng mong thầy không can thiệp vào việc tổ chức, sắp xếp cũng như điều hành của con đối với đoàn."
Như vậy, từ một người ban đầu muốn hỗ trợ sư Minh Tuệ về mặt giấy tờ thủ tục xuất nhập cảnh các nước, giờ đây ông Báu gần như kiểm soát mọi hoạt động của đoàn bộ hành đưa các vị sư sáng Ấn Độ.
* Do sai sót biên tập, chúng tôi đã viết nhầm chức danh của ông Đoàn Văn Báu.
Cảnh sát quốc gia New Zealand nói rằng đã điều tra vụ việc hai quan chức Việt Nam tấn công tình dục hai cô gái phục vụ, khẳng định nếu họ vẫn còn ở nước này sẽ bị cảnh sát khởi tố hình sự.
Hôm 12/12/2024, cảnh sát New Zealand phản hồi email của Đài Á Châu Tự Do liên quan đến thông tin hai cô gái phục vụ bàn bị tấn công tình dục ngay trước chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính đến thủ đô Wellington hồi tháng 3.
Thanh tra cảnh sát John Van Den Heuvel, Trưởng phòng điều tra tội phạm – Quận Wellington nói:
"Cảnh sát đã nhận được hai khiếu nại liên quan đến vấn đề này vào tháng 3 năm 2024 và đã tiến hành điều tra.
Văn phòng Điều tra Tội phạm (CIB) đã tiến hành một số cuộc điều tra bao gồm xem lại cảnh quay camera an ninh và nói chuyện với các nhân chứng.
Cảnh sát đã xác định nghi phạm của chúng ta là ai và họ là quan chức Việt Nam, đến thăm vì công việc chính thức. Sau đó, chúng tôi đã tiến hành điều tra với Đại sứ quán Việt Nam, những người đã nỗ lực hết sức để hỗ trợ Cảnh sát trong cuộc điều tra của chúng tôi.
Sau khi Cảnh sát xác định được danh tính của các nghi phạm, họ đã rời khỏi New Zealand. Vì chúng tôi không có hiệp ước dẫn độ với Việt Nam nên chúng tôi không thể bắt đầu thủ tục dẫn độ và do đó không có cáo buộc nào được đưa ra.
Sau đó, cảnh sát đã thực hiện các bước để viết một lá thư gửi tới Đại sứ Việt Nam thông qua Bộ Ngoại giao và Thương mại của chúng tôi, nêu rõ những gì đã xảy ra và bày tỏ mối quan ngại sâu sắc của Cảnh sát New Zealand về hành vi này. Bộ Ngoại giao và Thương mại đã chia sẻ những mối quan ngại đó và chuyển đến Đại sứ.
Bộ Ngoại giao và Thương mại đã xác nhận với Cảnh sát vào thời điểm đó rằng các quan chức Việt Nam không được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao. (Lưu ý: Quyền miễn trừ ngoại giao hoặc lãnh sự chỉ áp dụng cho nhân viên ngoại giao hoặc lãnh sự được công nhận tại New Zealand.)
Cảnh sát không nghi ngờ gì về việc hai người phụ nữ này đã bị hai người đàn ông tấn công tình dục khi đang làm việc và nếu những người đàn ông này vẫn còn ở New Zealand, chúng tôi sẽ truy tố hình sự.
Cảnh sát đã tiến hành một cuộc điều tra kỹ lưỡng về vấn đề này và thường xuyên cập nhật tiến độ cho các nạn nhân, cũng như cung cấp Hỗ trợ nạn nhân cho họ để đảm bảo họ có được sự hỗ trợ phù hợp.
Mặc dù chúng tôi biết đây không phải là kết quả mà họ mong đợi, nhưng Cảnh sát đã sử dụng hết mọi con đường điều tra hợp lý."
Bê bối của cận vệ Chủ tịch nước Lương Cường ở Chile chưa nguôi, mới đây hai quan chức an ninh tiền trạm trước chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam đến New Zealand bị buộc tội xâm hại tình dục hai nữ phục vụ bàn trẻ tuổi, cảnh sát "không nghi ngờ gì" rằng tội ác đã xảy ra nhưng không thể dẫn độ họ.
Hai quan chức rời New Zealand trước khi bị cảnh sát điểm mặt
Hôm 11/12, tờ báo The New Zealand Herald cho hay cảnh sát nước này đã nhận được hai khiếu nại vào tháng 3 rằng hai phụ nữ đã bị xâm hại tình dục tại nơi làm việc và các cảnh sát đã bắt đầu điều tra, thanh tra John Van Den Heuvel, người quản lý điều tra tội phạm của quận cho biết.
Cảnh sát đã xem lại cảnh quay từ camera an ninh (CCTV) và nói chuyện với các nhân chứng. Ông khẳng định:
"Cảnh sát đã xác định được nghi phạm của chúng ta là ai và họ là quan chức Việt Nam, đến thăm vì công việc chính thức. Sau đó, chúng tôi đã tiến hành điều tra với Đại sứ quán Việt Nam, những người đã nỗ lực hết sức để hỗ trợ cảnh sát trong quá trình điều tra của chúng tôi."
Khi cảnh sát xác định được nghi phạm, họ đã rời khỏi New Zealand.
Thanh tra Heuvel giải thích do nước này không có hiệp ước dẫn độ với Việt Nam nên cảnh sát không thể tiến hành các thủ tục dẫn độ và do đó "không có cáo buộc nào được đưa ra”.
Sau đó, cảnh sát đã viết một lá thư gửi qua Bộ Ngoại giao và Thương mại (MFAT) cho đại sứ Việt Nam, giải thích những gì đã xảy ra và “bày tỏ mối quan ngại sâu sắc của Cảnh sát New Zealand về hành vi này”.
MFAT xác nhận các quan chức Việt Nam không được hưởng quyền miễn trừ ngoại giao, vì điều này chỉ áp dụng cho nhân viên ngoại giao được công nhận tại New Zealand.
“Cảnh sát không nghi ngờ gì về việc hai người phụ nữ này đã bị hai người đàn ông xâm hại tình dục khi đang làm việc và nếu những người đàn ông này vẫn ở New Zealand, chúng tôi sẽ truy tố hình sự”, Van Den Heuvel cho biết.
Phóng viên Đài Á Châu Tự Do ngày 11/12 gọi điện cho Đại sứ quán Việt Nam ở Wellington để hỏi về vụ việc đang được báo chí New Zealand đăng tải, tuy nhiên người trực điện thoại khẳng định "đại sứ quán không biết gì về thông tin này".
Cook, 19 tuổi, là một trong hai nhân viên phục vụ bị hai viên chức Việt Nam tấn công tình dục kể lại với mạng báo Stuff về trải nghiệm hãi hùng của mình vào đêm 4/3, vài ngày trước chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Phạm Minh Chính.
Câu chuyện này có thể bao gồm những chi tiết khiến một số độc giả khó chịu.
Các quan chức chính phủ Việt Nam đã dùng bữa tối tại nhà hàng và bar Sài Gòn ở đường Willis vào ngày 4/3, trước chuyến thăm New Zealand của Thủ tướng Việt Nam năm ngày sau đó.
Sau khi các quan chức - một nhóm gồm sáu người đàn ông và hai người phụ nữ - dùng bữa xong, họ được mời sử dụng phòng karaoke riêng nằm ngoài tầm nhìn của khu vực nhà hàng chính.
Không rõ những quan chức đó có ở lại hay quay trở lại Wellington để đón ông Chính không.
Chủ nhà hàng Sài Gòn, ông Giang Do đã xác nhận với Stuff rằng ông và một nhân viên khác đã có mặt tại nhà hàng vào đêm đó. Nhưng Do cho biết ông không ép nhân viên uống rượu và không chứng kiến bất kỳ hành vi không phù hợp nào từ các viên chức Việt Nam.
Cô thuật lại rằng sau khi uống vài ly vang đỏ, hai người đàn ông mà cô không biết tên ép uống rượu whisky khiến cô nhanh chóng say khướt, nghĩa là ký ức của cô về đêm đó không đầy đủ.
Các viên chức trong phòng đã hai lần boa cho mỗi người tờ 100 đô la (tổng cộng 200 đô la) khi đang hát karaoke. Cô Cook khi đó đã nghĩ việc boa cho ai đó 200 đô la vì đã ở đây hát karaoke là một điều kỳ lạ. Cô nói:
“Tôi cũng tự nghĩ: đây là những người đứng đầu của công an Việt Nam. Họ thực sự là trong ngành an ninh. Chắc chắn, họ sẽ giữ vững chức danh công việc của mình hoặc có một số sự tử tế.”
Cô nhớ lại khi cả hai đã say xỉn, một quan chức đã dồn cô vào tường, bóp mông và sờ vào nhũ hoa của cô.
Bạn của Cook là Grace - người đã nói chuyện với cô qua điện thoại vào đêm hôm đó - xác nhận Cook "rất say" và đã kể với cô về việc cô bị khách hàng trong nhà hàng sờ mó.
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy cô phát hiện ra một vết cắt không thể giải thích được trên nhũ hoa của mình.
Sau khi đến bệnh viện vào tối hôm sau, Cook và đồng nghiệp đã gọi điện cho cảnh sát và báo cáo vụ việc. Sau đó, họ đến Đồn cảnh sát trung tâm Wellington để báo cáo về vụ tấn công.
Cook đã nghỉ việc ngay sau vụ việc. Không có cáo buộc nào được đưa ra, cô cảm thấy các viên chức đã "thoát tội" trong khi cô và đồng nghiệp vẫn còn thắc mắc về những gì đã xảy ra đêm đó.
Vào đầu tháng 11, Cook đã yêu cầu một bản sao hồ sơ cảnh sát của cô, mà cô có quyền được biết theo luật riêng tư. Cảnh sát đã không phản hồi.
Bây giờ, với sự xác nhận rằng các thanh tra cảnh sát tin rằng cô ấy thực sự đã bị tấn công, cô ấy muốn những kẻ tấn công được đưa trở lại New Zealand để đối mặt với công lý.
Dựa trên bề mặt truyền thông của nhà nước nói chung, phát đi trong thời gian gần đây, ý định của nhà cầm quyền muốn xử lý dứt điểm trường hợp ông sư Thích Minh Tuệ đã lộ ra ngày càng rõ, nếu không nói là ráo riết và hối thúc qua những sự kiện liên tục diễn ra trên mạng xã hội.
Hãy tạm gọi đó là một chiến dịch, mà từng chặng của âm mưu được thể hiện qua những "tâm thư" của ông Thích Minh Tuệ trong tháng 11/2024.
Lá thư đầu tiên xuất hiện vào giữa tháng 11, được cho là do ông sư Thích Minh Tuệ tự viết ra, lên giọng yêu cầu các cơ quan có trách nhiệm phải xử lý những người đưa tin và quay video về ông, để nhằm bảo đảm an ninh trật tự. Dĩ nhiên ngôn luận hoàn toàn kỳ lạ và đầy công an tính này nhanh chóng được mọi người nhận ra đó là một bức thư giả mạo, cho dù chữ viết thì được nói là của sư Thích Minh Tuệ.
Ngay khi sự cười cợt và mỉa mai về lá thư mạo danh sư Thích Minh Tuệ rộ lên khắp nơi trên mạng xã hội, thậm chí làm cho giới truyền thông bên ngoài Việt Nam cũng phải chú ý, lá thư thứ hai - cũng với lối mạo danh ấu trĩ bằng chữ viết và chữ ký của sư Thích Minh Tuệ - có nội dung tương tự, nhưng ý mở rộng hơn với ước muốn, thổ lộ rằng không mong có người đi theo ông để gây mất an ninh trật tự cho xã hội. Để cố gắng chứng minh rằng đây là một lá thư "đường đường chính chính", cuối thư có hẳn dấu mộc đỏ của công ty nào đó, tự dựng nên trong nhiệm vụ “bảo kê” cho sư Thích Minh Tuệ.
Cả hai bức "tâm thư" đều rơi vào chuyện bất tín của đám đông, vốn vẫn theo dõi và một lòng hiểu biết đúng về con người của sư Thích Minh Tuệ. Nhưng truyền thông Nhà nước đã có những chuyển động bất thường với việc nhiều tờ báo lần lượt đưa lá thư của vị sư không được nhìn nhận này, loan tin rộng rãi đến mọi nơi, như để ngầm thông báo rằng sắp tới, sự cô lập vị hành khất này trên toàn Việt Nam, là hoàn toàn có lý do hợp pháp.
VTV, Đài truyền hình trung ương lần này cũng né tránh ra mặt, sau những vụ vạch mặt ê ẩm, dẫu thắc mắc của dân chúng về sư Minh Tuệ ngày càng nhiều. Một vài Youtuber đã tìm cách tiếp cận được sư Thích Minh Tuệ trong những ngày này – trên mạng xã hội - và đặt câu hỏi về ý nguyện của ông. Trong các video, ngôn luận của vị sư này được nhắc đi nhắc lại rằng ông mãi tâm nguyện được đi hành khất, để tu tập đúng theo sở nguyện của mình. Gương mặt của sư Tuệ buồn bã, giọng nói không còn linh hoạt như ngày thường, biểu hiện của một người bị bức bách rời bỏ con đường tu tập bao nhiêu năm nay, với những âm mưu và thói lề đang đặt lên ông.
Điều đáng nói những cuộc phỏng vấn của các Youtuber này không hề có ai đặt câu hỏi là những lá thư đó, có phải do ông viết hay không - có nghĩa là những người được vào phỏng vấn đã qua sự tuyển chọn, và lúc phỏng vấn đã có công an đứng bên cạnh với những câu hỏi đã được loại trừ từ đầu.
Đỉnh điểm của chiến dịch muốn loại trừ sư Thích Minh Tuệ ra khỏi đời sống bình thường, được thể hiện trong lá thư thứ ba. Ý chính trong lá thư này, là sư Minh Tuệ bày tỏ khao khát được hành đạo tự do, qua việc ngỏ lời nhờ ai có lòng, giúp ông được đi khất thực ở những quốc gia Phật giáo như Miến Điện, Ấn Độ… Bất kỳ ai đọc qua thư cũng hiểu rằng, nếu nhà sư chân đất này muốn được tiếp tục con đường tu tập tự do, không bị dính líu đến nhà nước, ông chỉ còn một cách duy nhất là rời khỏi đất nước, và trở thành nhà sư buộc phải chọn lưu vong trong thời bình.
Có thể hình dung rằng không phải một mình sư Minh Tuệ có thể nghĩ ra điều này, ắt hẳn đã có một cuộc thảo luận của "nhiều bên”, và trong đó một đề nghị về chuyện đi khất thực khỏi Việt Nam “để muốn làm gì thì làm” đã được đưa ra, tương tự như những sư khác trong đoàn y phấn tảo, nay cũng đã phải chọn lưu lạc nhiều nơi ngoài Việt Nam.
Đồng loạt ngay sau đó, nhiều tờ báo nhà nước cũng rầm rộ đưa lại bức thư và nguyện vọng của sư Thích Minh Tuệ muốn được đi khất thực ngoài đất nước. Mọi thứ như chỉ đợi một giờ G bí mật cho hành động. Sau chiến dịch này, người ta có thể sẽ không còn gặp được sư Thích Minh Tuệ nữa, và rồi bất chợt một ngày nào đó hình ảnh của ông xuất hiện với đôi chân trần, đang khất thực ở đâu đó Thái Lan, Miến Điện, Campuchia… chẳng hạn, vô định và không biết khi nào có thể quay lại quê nhà.
Trở lại câu hỏi, vì sao nhà nước Việt Nam ráo riết muốn xử lý dứt điểm trường hợp của sư Thích Minh Tuệ trên đất nước Việt Nam? Vì bởi có hai lý do vừa mang tính hệ thống, và cũng mang tính thời điểm.
Lý do tính hệ thống, là trường hợp xuất hiện của sư Thích Minh Tuệ đã mở màn cho một lớp Phật giáo tu tập độc lập, từ chối sự kiểm soát và thao túng của nhà nước. Cách họ di chuyển vào những vùng vắng người, trú ẩn tạm trong rừng núi rồi lại tiếp tục con đường hành đạo tự do của mình, không có chùa chiền cố định, là một hình thái của Phật giáo hầm trú, tương tự như Công giáo hầm trú ở Trung Quốc. Điều này là một mối lo của bất kỳ nhà nước độc tài nào, bởi hôm nay không kiểm soát triệt để thì sự hấp dẫn từ những tu sĩ khiêm cung và chân thành, sẽ ngày càng phát triển nhiều thêm những người cùng mặc y phấn tảo trên đất nước, cũng như là đám đông mộ tín đang ngày càng rộng lớn hơn.
Lý do mang tính thời điểm, là vào 2025, Giáo hội Phật giáo quốc doanh của nhà nước Việt Nam có nhiệm vụ phải tổ chức đại lễ Vesak Phật giáo trong hai ngày của tuần đầu Tháng Năm. Sự hâm mộ và có mặt của sư Thích Minh Tuệ trong đất nước đang là nỗi lo cho những điều bất thường có thể đến, thậm chí có thể dẫn đến việc tổ chức lễ Vesak không thành công như ý muốn của chính quyền.
Vấn đề của sư Thích Minh Tuệ, là kể từ khi sự có mặt của ông trên những con đường khất thực, đã bất ngờ là hình ảnh phản chiếu, và gây ra những thiệt hại không nhỏ đối với Phật Giáo thuộc nhà nước. Nhiều “đại tăng” được nhà nước công phu dựng nên đã hoàn toàn bị sụp đổ và trở thành là trò cười của thiên hạ, nhiều chùa chiền là chỗ thu hút, thao túng tín đồ, và thậm chí là nơi thu hút tiền bạc để nuôi sống cho một lực lượng tôn giáo của chính quyền, nay cũng đã bị thất thu thảm hại.
Lễ Vesak, cơ hội biểu dương lực lượng của Phật giáo nhà nước, và đầy ý nghĩa chính trị của nhà cầm quyền, đặc biệt là vào lúc cái tên Việt Nam đang treo lơ lửng trước danh sách CPC mỗi lúc càng hiện thực hơn - chắc chắn không thể để bị hủy hoại bởi một nhà sư chân đất vào lúc này.
Mặc dù sư Thích Minh Tuệ nhiều lần khẳng định ông chỉ là một người tu tập và không có gì đáng để quan tâm, và chính Giáo hội Phật giáo của nhà nước cũng miệt thị ông, và không công nhận là một tu sĩ, nhưng giờ đây cả một hệ thống lên chiến dịch để tìm cách triệt hạ ông, một cách công phu và ráo riết, mà chính sư Minh Tuệ cũng tự hiểu rằng muốn được sống với niềm tin Phật giáo của mình, thì ông phải chọn bộ hành ở nơi khác, không phải là quê hương của mình.
Ngay cả nếu như Sư Minh Tuệ là Phật, thì Phật muốn được tồn tại, thì cũng phải rời bỏ quê hương cộng sản, để được tự do trong lưu vong.
Ông Tô Lâm đã nhường vị trí chủ tịch nước cho ông Lương Cường hôm 21 tháng Mười, 2024, chỉ nắm giữ vị trí tổng bí thư quyền lực nhất. Trong khi các nước cùng thể chế cộng sản với Việt Nam như Trung Quốc, Lào, Bắc Triều Tiên, Cuba đều đã "nhất thể hóa" vị trí nguyên thủ, tại sao Việt Nam dùng dằng khi thực hiện mô hình này?
“Lưỡng long nhất thể” ở các nước xã hội chủ nghĩa
“Nhất thể hóa” là gì? Trong bộ truyện tranh “Bảy viên ngọc rồng” của nhà văn - họa sỹ Toriyama Akira có một chiêu thức gọi là “lưỡng long nhất thể”. Các nhân vật anh hùng như Son Goku và Vegeta, hay những kẻ xấu như Sên Bọ Hung và Mabu dùng chiêu thức hợp nhất làm một với nhau để trở thành một nhân vật nhất thể mới, có sức mạnh gấp bội..
Nhất thể hóa trong chính trị Việt Nam có thể hiểu tương tự như vậy: các chức danh quyền lực khác nhau được “nhất thể” vào một người để có thể tập trung sức mạnh chính trị vào cá nhân đó.
Ở Trung Quốc, tổng bí thư đảng cầm quyền là Tập Cận Bình đồng thời là chủ tịch nước. Ở Lào, Thongloun Sisoulith kiêm nhiệm cả tổng bí thư Đảng Nhân dân Cách mạng Lào và chủ tịch nước. Trên thượng đỉnh của Bắc Triều Tiên, Kim Young Un có quyền lực bao trùm.
Ở Cuba, mức độ nhất thể hóa còn cao hơn. Từ sau khi cướp được chính quyền năm 1959, Fidel Castro kiêm nhiệm cùng lúc các vị trí Tổng bí thư Đảng Cộng sản Cuba, Chủ tịch Hội đồng nhà nước (tức chủ tịch nước), thủ tướng (sau đó đổi sang tên gọi “Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng”) và Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang. Người lãnh đạo hiện nay, Miguel Díaz-Canel, nhường chức thủ tướng cho Manuel Marrero Cruz nhưng vẫn kiêm nhiệm hai chức vụ tổng bí thư đảng và chủ tịch nước.
Ở Việt Nam, cho đến nay có bốn người từng “lưỡng long nhất thể” trên thượng đỉnh quyền lực: Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Nguyễn Phú Trọng và Tô Lâm.
Hồ Chí Minh là chủ tịch nước từ 1945 đến 1969. Trong thời gian đó, ông kiêm nhiệm thủ tướng từ 1945 đến 1955, là chủ tịch đảng cầm quyền từ 1951 đến 1969, tổng bí thư đảng từ 1956 đến 1960.
Trường Chinh là chủ tịch nước từ 1981 đến 1987. Trong thời gian này, ông nắm vị trí tổng bí thư trong khoảng năm tháng, từ tháng 7 đến tháng 12 năm 1987.
Lê Duẩn là một "trường hợp đặc biệt". Mặc dù không dùng chiêu thức "lưỡng long nhất thể", "đầu rồng" của ông có quyền lực bao trùm, lớn nhất. Ông Duẩn toàn quyền quyết định cuối cùng các chính sách đối ngoại, quân sự, kinh tế. Sau khi ông Hồ Chí Minh mất năm 1969, chức danh chủ tịch nước của ông Tôn Đức Thắng không có thực quyền. Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng thậm chí không được nằm trong Bộ chính trị khóa IV (1976 – 1982). Bộ chính trị khóa III kéo dài từ 1960 đến 1976 đã bổ sung hai ủy viên dự khuyết là Văn Tiến Dũng và Trần Quốc Hoàn năm 1972 nhưng không bổ sung chủ tịch nước Tôn Đức Thắng sau khi ông kế nhiệm Hồ Chí Minh.
Theo một báo cáo của CIA năm 1974, quyền lực của Lê Duẩn bao trùm tất cả các vị lãnh đạo còn lại trong bộ máy chính trị thời đó.
Sau khi Lê Duẩn mất, Việt Nam dần dần hình thành cơ chế tứ trụ. Trong cơ chế này, các chức danh chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, và thủ tướng chính phủ có quyền lực ngày càng lớn hơn. Chức danh tổng bí thư đảng mà ông Duẩn nắm 1961 đến 1986 dần dần thu lại trong phạm vi đảng, mặc dù thực tế là vị trí quyền lực nhất.
Gần đây, Đảng Cộng sản ở Việt Nam đã có hai lần "thử nghiệm" cơ chế nhất thể hóa. Ông Nguyễn Phú Trọng từng kiêm nhiệm hai chức danh tổng bí thư đảng và chủ tịch nước từ năm 2018 đến 2021, trong 164 ngày, sau khi ông Trần Đại Quang qua đời. Gần đây, ông Tô Lâm kiêm nhiệm hai chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước từ ngày 3 tháng Tám đến ngày 22 tháng Mười, chỉ trong khoảng 110 ngày.
Câu hỏi đặt ra là tại sao hiện nay Việt Nam không làm như các nước cùng thể chế khác? Hiến pháp Việt Nam năm 2013 có vai trò gì trong việc duy trì cơ chế tứ trụ? Các lực lượng chính trị khác nhau trên chính trường Việt Nam có vai trò như thế nào để ngăn cản cơ chế nhất thế hóa? Có hay không sự tác động từ phía Trung Quốc, một đại cường láng giềng có lợi ích trong việc duy trì ảnh hưởng ở Hà Nội?
Muốn “nhất thể hóa”, phải đổi Hiến pháp?
Điều 4 của Hiến pháp năm 2013 quy định Đảng Cộng sản Việt Nam "là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội."
Điều 86 quy định “Chủ tịch nước là người đứng đầu Nhà nước, thay mặt nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về đối nội và đối ngoại.”
Đảng lãnh đạo nhà nước. Tổng bí thư là người lãnh đạo đảng, còn chủ tịch nước là người đứng đầu nhà nước. Hai điều này trong Hiến pháp hiện hành đã cho thấy hai vị trí tổng bí thư và chủ tịch nước là hai vị trí tách biệt nhau.
Mặt khác, Hiến pháp hiện hành cũng cho thấy vị trí chủ tịch nước thấp hơn vị trí tổng bí thư, do tổng bí thư là người đứng đầu “lực lượng lãnh đạo Nhà nước”. Nguyên thủ thực sự của thể chế chính trị hiện nay là tổng bí thư ĐCSVN.
Vì lý do trên, trao đổi với RFA, nhà nghiên cứu Hoàng Việt cho rằng muốn nhất thể hóa hai vị trí tổng bí thư và chủ tịch nước thì Việt Nam phải sửa đổi Hiến pháp 2013.
Điều 74 của Hiến pháp 2013 cũng quy định các chức danh chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và thủ tướng chính phủ phải được bầu chính thức, hoặc miễn nhiệm và bãi nhiệm tại Quốc hội. Như bốn chức danh tổng bí thư, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội và thủ tướng chính phủ đã được quy định như là bốn trụ cột của bộ máy nhà nước. Chức danh tổng bí thư do đảng tự quyết, còn ba chức danh còn lại cần được Quốc hội chuẩn y.
Có hay không sự tác động của “phe quân đội”?
Nhìn vào danh sách 15 ủy viên Bộ Chính trị Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy hiện có sáu người xuất thân công an là Tô Lâm, Lương Tam Quang, Pham Minh Chính, Phan Đình Trạc, Nguyễn Văn Nên, Nguyễn Hòa Bình và ba người thuộc quân đội là Lương Cường, Phan Văn Giang, Nguyễn Trọng Nghĩa.
Với cơ cấu như trên, không khó để nhận thấy những người có gốc công an chiếm đa số trong Bộ Chính trị.
Trao đổi với RFA, Giáo sư Carl Thayer cho rằng điều này dẫn đến lo ngại rằng ông Tô Lâm đang tích lũy quá nhiều quyền lực thông qua lực lượng công an. Do đó, ông Tô lâm “đã trả lời những lo ngại trong nội bộ” này bằng cách từ bỏ chức vụ chủ tịch nước và ủng hộ Lương Cường thay thế ông ở vị trí đó.
Mặt khác, "việc đại biểu Quốc hội nhất trí bầu ông Cường là một dấu hiệu cho thấy việc chia sẻ quyền lực thông qua cơ cấu lãnh đạo tứ trụ được ủng hộ rộng rãi," vị chuyên gia người Úc về chính trị Việt Nam nhận xét.
Tuy nhiên, trong Bộ Chính trị, những người có gốc công an chiếm đa số, nhưng trong Ban Chấp hành Trung ương, các ủy viên bên quân đội chiếm số lượng nhiều hơn.
Năm 2021, Đại hội 13 của ĐCSVN đã bầu ra 180 ủy viên chính thức của Ban Chấp hành Trung ương, trong đó có 23 ủy viên quân đội (12,8%) và sáu ủy viên công an (3,3%). Giáo sư Carl Thayer nhận xét rằng chi tiết nói trên cho thấy vai trò chính trị của quân đội và công an đã được thể chế hóa trong cơ cấu lãnh đạo của Đảng. "Cả hai phe đều có đại diện trong Ban Chấp hành Trung ương," trong đó phía quân đội có nhiều ủy viên hơn.
Theo Điều lệ Đảng hiện hành (ban hành từ 2011), Ban Chấp hành Trung ương có quyền lực khá lớn. Điều 17 của Điều lệ này quy định Ban Chấp hành Trung ương bầu Bộ Chính trị, bầu Tổng Bí thư, thành lập Ban Bí thư, bầu Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, bầu Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương.
Như vậy, ai là tổng bí thư nhiệm kỳ tiếp theo sẽ được Ban Chấp hành Trung ương quyết định tại đại hội 14, diễn ra vào đầu năm 2026.
Tóm lại, ở Bộ Chính trị thì những người xuất thân công an có nhiều ủy viên hơn, nhưng ở Ban Chấp hành Trung ương có nhiều ủy viên quân đội hơn.
Theo Giáo sư Carl Thayer, với các đại diện ở BCH trung ương Đảng, "vai trò chính trị của quân đội và công an được thể chế hóa trong cơ cấu lãnh đạo của Đảng. Cả hai phe đều được đại diện khối trong Ban Chấp hành Trung ương."
David Hutt, một nhà báo chuyên theo dõi chính trị Đông Nam Á và là nghiên cứu viên tại Central European Institute of Asian Studies (CEIAS), trong một bài viết hôm 29 tháng mười năm 2024 trên South China Morning Post, cho rằng hiện nay Việt Nam đã đạt được sự ổn định chính trị nhờ chia sẻ quyền lực. Đó là sự chia sẻ quyền "giữa bộ máy quân đội và ngành an ninh."
Điều này có phải là động lực tạo ra sự đối trọng và cân bằng quyền lực trên thượng tầng Việt Nam? Liệu đây có phải là nguyên nhân ông Tô Lâm từ bỏ vị trí chủ tịch nước?
Trao đổi với RFA, một mặt Giáo sư Zachary Abuza cho rằng "có một phe quân sự, đóng vai trò là cơ quan kiểm tra, cân bằng về mặt thể chế đối với Bộ Công an." Và như vậy, quân đội và công an là những "đối thủ" có tính thể chế. Nhưng mặt khác, ông cho rằng các nhà quan sát "không nên nói quá về điều đó."
Điều lệ Đảng hiện hành, công bố năm 2011, quy định tổng bí thư đảng đồng thời là bí thư quân ủy trung ương, cơ quan đảng nắm quyền lãnh đạo toàn diện quân đội. Như vậy, không phải là ông Tô Lâm không có uy thế đối với bên quân đội. Tổng bí thư đảng là nhà lãnh đạo cao nhất đối với quân đội, theo Hiến pháp và Điều lệ đảng.
Ngoài ra, trao đổi với RFA, Giáo sư Carl Thayer cho rằng không hẳn những người cùng xuất thân công an hay quân đội sẽ gắn kết với nhau thành một khối. Bởi vì khi chuyển sang vị trí mới, các mối liên kết chính trị của họ cũng khác đi. Do đó, việc phân chia các chính trị gia ở Việt Nam thành hai khối “quân đội” và “công an” sẽ không hẳn chính xác.
Nhà nghiên cứu Hoàng Việt ở Tp. HCM cũng có cùng chung nhận xét đó. Ông đặt chính trị Việt Nam trong bối cảnh Đông Nam Á nói chung:
“Ở Đông Nam Á, quân đội đương nhiên có tiếng nói mạnh trên chính trường. Tổng thống Indonesia mới đắc cử là bộ trưởng quốc phòng. Bên Thái Lan, Philippines quân đội cũng có sức mạnh. Việt Nam cũng vậy.
Nhưng bảo rằng ở Việt Nam phe quân đội kìm chế phe công an thì không đúng thực tế. Nếu nói quân đội kìm chế công an thì tại sao không phải là ông Phan Văn Giang lên chủ tịch nước mà lại là ông Lương Cường? Ông Phan Văn Giang còn mạnh hơn ông Lương Cường. Với quyền lực của Bộ trưởng Quốc phòng, ông Giang cũng nắm cả Tổng Cục II (Tổng cục Tình báo) của bộ này, có thẩm quyền điều tra, nắm thông tin không chỉ các vấn đề quốc phòng mà cả các vấn đề nội trị. Cho nên việc ông Lương Cường lên chủ tịch nước không hẳn là vì quân đội muốn việc này việc kia.
Đối với văn hóa chính trị Việt Nam thì dù công an hay quân đội có sức mạnh thì Đảng và Bộ chính trị vẫn đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Do đó, họ mạnh nhưng không có nghĩa là họ không có người chỉ huy cao hơn.”
Ông Hoàng Việt cho rằng hai lần nhất hóa thời ông Nguyễn Phú Trọng (2018 - 2021) và ông Tô Lâm (tháng Tám đến tháng Mười, 2024) đều chỉ là giải pháp tình thế chứ không phải là một “sự thử nghiệm”. Khi ông Trần Đại Quang mất thì ông Trọng phải kiêm luôn chủ tịch nước. Khi ông Nguyễn Phú Trọng qua đời thì ông Tô Lâm cũng bắt buộc phải làm như vậy.
“Khi ông Nguyễn Phú Trọng nắm giữ hai chức danh, ông cũng tuyên bố là không muốn nắm mãi như vậy. Ông chỉ nắm hết nhiệm kỳ rồi chuyển sang cho người khác. Đó là truyền thống của Việt Nam đã được xác lập. Ngoài ra, theo Điều lệ Đảng thì muốn nhất thể hóa thì phải được Ban Chấp hành Trung ương bỏ phiếu để quyết định. Có lẽ Trung ương cũng sẽ không chọn nếu được đưa ra bỏ phiếu. Như các nhà nghiên cứu phương Tây hay nói là tương quan chính trị giữa các lực lượng không để cho điều đó xảy ra.”
Ẩn số Trung Quốc
Trao đổi với RFA, Luật sư Vũ Đức Khanh, giáo sư thỉnh giảng ở Đại học Ottawa, đặt ra giả thuyết về “ẩn số Trung Quốc” trong việc ông Tô Lâm từ bỏ vị trí chủ tịch nước. Theo luật sư Khanh, ông Tô Lâm có nhiều động thái nghiêng về Mỹ và phương Tây, do đó, ông đã gây lo ngại cho Trung Quốc.
Một nhà lãnh đạo mạnh mẽ với xu hướng thân phương Tây sẽ gây bất lợi cho chiến lược duy trì Việt Nam trong quỹ đạo của hệ thống xã hội chủ nghĩa do Trung Quốc dẫn dắt, theo nhà nghiên cứu về chính trị và quan hệ quốc tế Việt Nam đến từ Canada.
Vì những nguyên nhân trên, ông Vũ Đức Khanh đặt ra giả thuyết là Trung Quốc đã “âm thầm ủng hộ Lương Cường, một đồng minh cũ của Nguyễn Phú Trọng và người có quan điểm giữ Việt Nam trong phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc.”
Trước khi đăng quang chủ tịch nước, ông Lương Cường đã thăm Bắc Kinh và hội kiến với ông Tập Cận Bình.
Tuy nhiên, nhà nghiên cứu Hoàng Việt ở Tp. Hồ Chí Minh không đồng tình với góc nhìn của Luật sư Khanh. Ông Hoàng Việt chỉ ra rằng ông Vương Đình Huệ vào tháng Ba năm 2024 cũng đã công du Trung Quốc, hội đàm với Tập Cận Bình. Đến ngày 22 tháng Tư, thư ký của ông Vương Đình Huệ là ông Phạm Thái Hà chính thức bị bắt. Chỉ mười ngày sau, ngày 2 tháng Năm, ông Vương Đình Huệ bị Quốc hội miễn nhiệm chức vụ chủ tịch cơ quan lập pháp cao nhất này.
Nhà nghiên cứu Hoàng Việt phân tích rằng sự việc ông Vương Đình Huệ đi thăm Trung Quốc về rồi mất chức cho thấy việc ông Lương Cường đi thăm Trung Quốc khoảng mười ngày trước khi đăng quan chủ tịch nước không phải là căn cứ để suy luận rằng Trung Quốc có thể can thiệp vào nhân sự chủ chốt của Việt Nam.
Nếu muốn can thiệp vào chính sách của Việt Nam, theo ông Hoàng Việt, Trung Quốc thường tác động gián tiếp, ví dụ thông qua việc gây hấn trên Biển Đông, trừng phạt về kinh tế, khiến Việt Nam thấy cái giá phải trả mà không đi xa đến mức gây thiệt hại cho lợi ích chiến lược của họ. Còn tác động đến chính trị Việt Nam theo cách có thể đưa người này lên, hạ người kia xuống thì rất khó.
Nhà nghiên cứu Hoàng Việt cũng nhắc lại trong quá khứ, thời Việt Nam Cộng Hòa, Mỹ là nước viện trợ toàn diện cho VNCH nhưng cũng không dễ lèo lái về nhân sự. Để thay một lãnh đạo cao nhất như ông Ngô Đình Diệm, Mỹ đã phải dùng đến biện pháp đảo chánh. Việc tác động về nhân sự bằng cách “chỉ đạo” là điều rất khó, nếu không muốn nói là không thể làm được, ngay cả khi VNCH phụ thuộc vào Mỹ nhiều mặt.
Việt Nam ngày nay có sức mạnh lớn hơn VNCH nửa thế kỷ trước rất nhiều. Theo nhà nghiên cứu Hoàng Việt, sức mạnh về kinh tế, chính trị, quân sự, đối ngoại, dân số của Việt Nam hiện nay khiến cho khó có một nước nào có thể can thiệp về nhân sự cấp cao.
Tóm lại, các lực lượng chính trị khác nhau trong hệ thống chính trị thượng tầng cũng như cơ chế tứ trụ như được “thiết kế” trong Hiến pháp 2013 và Điều lệ Đảng năm 2011 đã khôi phục cơ chế tứ trụ. Do đó, việc “nhất thể hóa” không được duy trì. Tuy nhiên, chính trường Việt Nam từ nay đến Đại hội 14 và giai đoạn sau đó có thể có nhiều biến đổi. Nhu cầu phát triển của Việt Nam có thể thúc đẩy những cải cách từng bước để có một thể chế chính trị hiệu quả hơn.
Chức danh Chủ tịch nước vốn được coi là mang tính nghi lễ và ít ảnh hưởng đến chính trường Việt Nam. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trị hiện nay, vị trí này vẫn có tầm quan trọng nhất định trong hệ thống chính trị, theo nhận định của một nhà quan sát chính trị Việt Nam.
Dàn xếp trong Đảng
Đại tướng Lương Cường, 67 tuổi, xuất thân từ quân đội, vừa chính thức nhậm chức Chủ tịch nước vào ngày 22/10. Với gần 50 năm binh nghiệp, ông từng đảm nhiệm các chức vụ như Chính ủy Quân đoàn 2, Chính ủy Quân khu 3. Năm 2011, ông làm Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân, và năm năm sau được thăng chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.
Tháng 1/2019, ông Lương Cường được phong hàm Đại tướng, trở thành người thứ 15 mang quân hàm cao nhất trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Đến tháng 5/2024, ông giữ chức Thường trực Ban Bí thư, thay cho bà Trương Thị Mai, người bị đồn đoán có dính líu tới các sai phạm ở dự án Đại Ninh ở Lâm Đồng. Chỉ năm tháng sau khi rời quân đội, ông Lương Cường chính thức nhận ghế chủ tịch nước từ ông Tô Lâm.
Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, người theo sát tình hình chính trị Việt Nam, cho rằng việc ông Tô Lâm nhường lại ghế Chủ tịch nước cho một nhân vật thuộc quân đội có thể là kết quả của sự thỏa hiệp giữa các phe phái trong Đảng Cộng sản, cụ thể là giữa Tổng Bí thư Tô Lâm và các lãnh đạo quân đội.
"Việc ông Lương Cường lên vị trí Chủ tịch nước đòi hỏi sự thỏa hiệp giữa ông Tô Lâm với phe quân đội. Điều này chứng tỏ rằng phe công an và ông Tô Lâm không thể kiểm soát hoàn toàn chính trường Việt Nam," - Tiến sĩ Vũ nhận định.
Theo ông Vũ, ông Lương Cường là người khá kín tiếng và không có những phát ngôn hay bài viết công khai như các lãnh đạo khác. Qua các chức vụ trong quá khứ, có thể thấy ông chủ yếu làm công tác chính trị trong quân đội, chứ không phải là một tướng lĩnh giàu kinh nghiệm chiến trường:
“Ông Lương Cường chủ yếu làm về bên chính trị của phe quân đội chứ ông ấy không hẳn là một tướng lĩnh quân đội dày dặn kinh nghiệm gì cả. Cho nên, một người thăng tiến trong quân đội về mặt chính trị như vậy chứng tỏ ông ấy là một con người có khả năng hiểu biết về chính trị rất sâu sắc.”
Tiến sĩ Nguyễn Khắc Giang, từ Viện nghiên cứu ISEAS - Singapore, trong một bài phỏng vấn với hãng tin CNA, cho rằng đây là tín hiệu cho thấy hệ thống chính trị Việt Nam đang quay trở lại nguyên tắc lãnh đạo tập thể, thay vì tập trung quyền lực vào Tổng Bí thư Tô Lâm.
Hiện tại, trong số 15 thành viên Bộ Chính trị, có đến 2/3 là những nhân vật xuất thân từ công an và quân đội. Ông Nguyễn Khắc Giang cảnh báo rằng “Đó không phải là một tầm nhìn dài hạn tốt cho sự phát triển của Việt Nam. Chúng ta cần một kiểu lãnh đạo kỹ trị và ‘dân sự hơn’, thay vì sự hiện diện của nhiều ‘người hùng” (strong men) ở cấp cao nhất của hệ thống chính trị.”
Vai trò của Chủ tịch nước xuất thân từ quân đội
Tân chủ tịch nước Lương Cường từng giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng. Ảnh: Chinh phủ
Chủ tịch nước, tuy là nguyên thủ quốc gia theo hiến pháp, nhưng lại được coi là một vị trí mang tính nghi lễ, chủ yếu thực hiện các nghi lễ cấp quốc gia và lễ tân ngoại giao.
Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện tại, việc một tướng lĩnh quân đội nắm giữ vị trí này có thể mang ý nghĩa cân bằng và giảm bớt sự tập trung quyền lực tối cao vào tay Tổng Bí thư Tô Lâm.
Tiến sĩ Vũ nhận định rằng ông Lương Cường đảm nhận vai trò đón tiếp lãnh đạo nước ngoài có thể hạn chế cơ hội để ông Tô Lâm tiếp xúc với quốc tế và thực hiện những thỏa thuận riêng:
“Ông Lương Cường được đưa lên như là một biện pháp để kiểm soát quyền lực của ông Tô Lâm. Mặc dù chúng ta có thể nhìn thấy là ông Lương Cường và vị trí chủ tịch nước nó không có ảnh hưởng gì nhiều nhưng mà thực chất bên trong với vai trò là một người tiếp xúc với nước ngoài thì nó ngăn chặn ông Tô Lâm có cơ hội đi với nước ngoài và tiếp xúc với nước ngoài để thực hiện những cái hợp tác khác nhau.”
Trên thực tế, ông Lương Cường không đủ tiêu chuẩn để bổ nhiệm vào vị trí Chủ tịch nước theo Quy định 214-QĐ/TW của Bộ Chính trị. Quy định này yêu cầu người được bổ nhiệm phải hoàn thành một nhiệm kỳ trong Bộ Chính trị và từng giữ các vị trí như bí thư tỉnh ủy, thành ủy hoặc trưởng ban, bộ, ngành trung ương. Trường hợp đặc biệt do Ban Chấp hành Trung ương quyết định.
Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ cho rằng những quy định và điều lệ của Đảng không còn được chính các đảng viên coi trọng, bởi chính ông Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần phá lệ để tiếp tục nắm quyền. Ông Trọng giữ chức Tổng Bí thư đến nhiệm kỳ thứ ba vào năm 2021, mặc dù điều lệ Đảng quy định một người chỉ được giữ chức này hai nhiệm kỳ.
"Khi mà ông Tổng bí thư đã xé toạc và không tôn trọng điều lệ đảng nữa thì những người sau đó đã lấy ông Nguyễn Phú Trọng như một tiền lệ. Họ đã không tôn trọng điều lệ đảng nữa và bất cứ điều gì họ cũng đều có thể nói đây là một trường hợp đặc biệt. Khi mà có quá nhiều trường hợp đặc biệt diễn ra thì mọi thứ nó đã trở nên chuyện bình thường. Cho nên, chuyện ông Lương Cường hay bất cứ ai đó thiếu một tiêu chuẩn nào đó để được cất nhắc tham gia vào vị trí trong chính quyền nó đã trở nên một điều bình thường." - Tiến sĩ Vũ kết luận.
Theo tạp chí Luật Khoa, kể từ nhiệm kỳ Chủ tịch nước của Lê Đức Anh (1992-1997), cho đến nay Việt Nam mới có thêm một chủ tịch nước xuất thân từ tướng quân đội.
Ngoài việc 2/3 thành viên Bộ chính trị xuất thân từ lực lượng quân đội và công an, trong “tứ trụ” hiện nay, có hai thành viên từ ngành công an và một từ quân đội. Như vậy, dù có ít cán bộ giữ các chức vụ chủ chốt hơn, nhưng sự hiện diện của lực lượng quân đội nhằm mang lại thế cân bằng với công an trong hệ thống chính trị Việt Nam.
Việt Nam vừa tố cáo những hành xử mà họ gọi là "thô bạo" của các nhân sự thuộc lực lượng chấp pháp Trung Quốc - những người được cho là đã đánh và làm bị thương các ngư dân của Việt Nam trên một tàu cá bị chặn bắt ở gần quần đảo Hoàng Sa.
Báo chí Việt Nam đưa tin những kẻ tấn công Trung Quốc đã lên tàu cá này ở gần một đảo san hô vòng trong khu vực quần đảo Hoàng Sa trong ngày Chủ Nhật và dùng các thanh sắt để đánh những người trên tàu, làm bốn trong số họ bị thương nặng. Các ngư dân này trình báo với chính quyền Việt Nam rằng những người [Trung Quốc] này đã đập nát trang thiết bị và lấy đi hải sản họ đánh bắt được.
Trung Quốc bác bỏ những cáo buộc này đồng thời nói rằng “các hoạt động [của lực lượng chấp pháp Trung Quốc] tại hiện trường là chuyên nghiệp và kiềm chế, không gây ra thương tích nào”.
Cả hai nước Việt Nam, Trung Quốc cũng như Đài Loan đều tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa nhưng trên thực tế, Trung Quốc đã chiếm đóng hoàn toàn quần đảo này.
Quần đảo Hoàng sa là gì?
Được biết đến với cái tên Tây Sa ở Trung Quốc và Hoàng Sa ở Việt Nam, quần đảo này bao gồm khoảng 130 rạn san hô và đảo san hô nhỏ, cách khu vực miền trung Việt Nam 400km về phía đông và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 350 km về phía đông nam. Hoàng Sa cách quần đảo Trường Sa – một quần đảo lớn có tranh chấp khác ở Biển Đông - 760 km về phía bắc.
Biển Đông là tuyến đường hoàng hải quan trọng chiến lược với lượng hàng hóa thương mại được chuyên trở qua đấy ước tính lên tới 3.400 tỷ đô la mỗi năm.
Quần đảo Hoàng Sa được cho là có trữ lượng khí đốt tự nhiên và dầu mỏ lớn mặc dù mức độ cụ thể chưa được biết rõ vì có rất ít hoạt động thăm dò tại khu vực này, một phần là do các tranh chấp lãnh thổ ở đây.
Xung quanh quần đảo này là những vùng ngư trường trù phú nơi nhiều thế hệ ngư dân Trung Quốc và Việt Nam đã đánh bắt cá.
Một tàu của Việt Nam (bên trái) bị tàu Trung Quốc đâm và chìm gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp. Chiếc tàu này được nhìn thấy gần một tàu Cảnh sát biển (bên phải) ở vùng biển ngoài khơi tỉnh Quảng Ngãi của Việt Nam vào ngày 29/5/20214. Nguồn ảnh: Reuters/Stringer
Lịch sử của Quần đảo Hoàng Sa
Cả Việt Nam và Trung Quốc đều nói rằng Hoàng Sa được nhắc đến trong văn tự , sách sử cổ của họ. Mặc dù vậy, cái tên Hoàng Sa được bắt đầu sử dụng vào thế kỷ XVI sau khi các nhà thám hiểm Bồ Đào Nha đặt tên cho quần đảo này là “Ilhas do Pracel”. Từ “Pracel” hay “parcel” (đá ngầm) là một thuật ngữ trong tiếng Bồ Đào Nha được những người đi biển dùng để chỉ bãi hoặc rạn san hô bị ngập nước.
Vào thế kỷ thứ XIX, nước Pháp tuyên bố quần đảo này là một phần của Liên Hiệp Đông Dương thuộc Pháp và đặt dưới sự quản lý của cùng một chính quyền thực dân giống như vùng lục địa miền nam Việt Nam, khi đó được biết đến với cái tên “Cochinchina” (Đàng Trong). Quốc Dân Đảng của Trung Quốc, hiện là một trong những đảng chính trị chính yếu ở Đài Loan, đã tuyên bố Hoàng Sa là lãnh thổ của Trung Hoa Dân Quốc (hay còn gọi là Trung Quốc Cộng Hòa) vào tháng 1/1921.
Các lực lượng Nhật Bản đã chiếm đóng Hoàng Sa từ năm 1939 đến năm 1945. Tranh chấp về quần đảo này tiếp diễn trong những năm sau đó giữa Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và các chính phủ miền Nam Việt Nam, vốn đã chiếm đóng một số rạn san hô.
Vào ngày 19/1/1974, quân đội Trung Quốc đã tấn công và đánh bại các lực lượng Miền nam Việt Nam được triển khai trên quần đảo này, giết chết 74 thủy thủ và binh lính Miền Nam Việt Nam trong một trận chiến được gọi là “Hải chiến Hoàng Sa”. Quân đội Trung Quốc từ đó chiếm đóng toàn bộ quần đảo này.
Hoạt động xây dựng của Trung Quốc
Năm 2012, Trung Quốc đã thành lập Thành phố Tam Sa, lấy thủ phủ ở đảo Phú Lâm – hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc gọi là quần đảo Yongxing. Trung tâm hành chính này phụ trách tất cả các thực thể mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, trong đó có quần đảo Hoàng Sa và cả quần đảo Trường Sa ở phía Nam.
Quang cảnh nhìn từ trên cao của thành phố Tam Sa thuộc quần đảo Trường Sa đang có tranh chấp. Ảnh chụp ngày 27/7/2012. Nguồn ảnh: STR/AFP
Theo tổ chức nghiên cứu Sáng kiến Minh bạch Hàng hải Châu Á, Trung Quốc có ít nhất 20 tiền đồn trong khu vực quần đảo Hoàng Sa. Ba trong số các tiền đồn đó có cảng biển có khả năng đón một số lượng lớn các tàu hải quân và dân dụng và năm tiền đồn có sân bay trực thăng. Trung Quốc khai trương sân bay dân dụng-quân sự Tam Sa vào năm 2014.
Đảo Phú Lâm đã được phát triển thành một trung tâm đô thị hoàn chỉnh, được bảo vệ bởi các khẩu đội tên lửa đất đối không HQ-9. Số thường dân sinh sống trên đảo này ngày một gia tăng, đạt con số ít nhất là 2.300 người.
Các cơ sở hạ tầng của đảo này đã được nâng cấp, trong đó việc xây dựng một trường mẫu giáo và một trường tiểu học vào năm 2015. Hòn đảo này cũng có tòa án, một rạp chiếu phim, các ngân hàng, bệnh viện, bưu điện và một sân vận động - tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (South China Morning Post) của Hồng Kông đưa tin hồi tháng 5/2023.
Tuyên bố chủ quyền của Việt Nam
Việt Nam đã không từ bỏ tuyên bố chủ quyền của mình với quần đảo Hoàng Sa, chính thức phân loại quần đảo này là một huyện của thành phố Đà Nẵng, gọi tên là “Huyện đảo Hoàng Sa” và thành lập huyện này vào năm 1997.
Trong khi lên án những hành xử của Trung Quốc đối với các thuyền viên của tàu cá nói trên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gọi quần đảo này là của Việt Nam.
“Việt Nam hết sức quan ngại, bất bình và kiên quyết phản đối cách hành xử thô bạo của lực lượng thực thi pháp luật Trung Quốc đối với ngư dân và tàu cá Việt Nam đang hoạt động tại khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam” - người phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng lên tiếng vào ngày 2/10/2024.
Một cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội trong ngày 19/1/2017, ghi dấu 43 năm Trung Quốc chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa. Nguồn ảnh: Reuters/Kham
Các cuộc đối đầu
Một trong những diễn biến leo thang nghiêm trọng nhất trong cuộc tranh chấp quần đảo này giữa Hà Nội và Bắc Kinh đã diễn ra vào tháng 5/2014 khi Trung Quốc đưa một giàn khoan dầu vào vùng biển gần Hoàng Sa, dẫn một tình thế căng thẳng, bế tắc kéo dài ba tháng. Vụ việc này đã làm bùng nổ một làn sóng biểu tình chống Trung Quốc quy mô lớn chưa từng có ở Việt Nam, kéo dài cho đến tận thời điểm Trung Quốc rút giàn khoan – một quyết định đến sớm hơn một tháng so với kế hoạch đầu của họ.
Nhiều ngư dân [Việt Nam] cho biết rằng các nhóm thuyền viên đánh cá đến từ miền trung Việt Nam, hoạt động xung quanh khu vực các rạn san hô mà Trung Quốc chiếm đóng, thường bị quấy rối bởi lực lượng dân quân biển và các nhân sự thực thi pháp luật Trung Quốc.
Trong năm 2020, một tàu tuần duyên của Trung Quốc đã đâm chìm một thuyền cá của Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đã đưa ra phản đối chính thức, tuyên bố: “Tàu Trung Quốc đã có hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và đe dọa tính mạng và gây thiệt hại về tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam”.
Kế hoạch xây dựng kênh đào của Campuchia – một công trình nối thủ đô và bờ biển của nước này nhằm chấm dứt sự phụ thuộc vào các cảng của Việt Nam – đã và đang làm dấy lên rất nhiều câu hỏi về tính khả thi kinh tế cũng như tác động môi trường của dự án.
Trong bài phóng sự này, RFA tìm hiểu những tác động có thể có của việc xây dựng kênh đào Phù Nam Techo đã được hoạch định, đối với mối quan hệ Việt Nam - Campuchia.
Ông Hun Sen, lãnh đạo kỳ cựu của Campuchia và con trai ông, Thủ tướng Hun Manet, đã tiến hành một chiến dịch nhằm tập hợp sự ủng hộ cho dự án kênh đào Phù Nam Techo – một dự án mà họ cho là mang tinh thần dân tộc Campuchia, tạo nên một làn sóng tự hào dân tộc của người Campuchia.
Trẻ em chơi ở khu vực sông Mekong tại huyện An Phú, tỉnh An Giang ngày 21/8/2024. Nguồn ảnh: Tran Viet Duc/RFA
Nhưng điều này cũng cho thấy những vết rạn nứt ẩn chứa trong quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia, hai nước láng giềng vốn có số phận gắn bó với nhau ngay từ những ngày đầu lịch sử của hai nước, đặc biệt kể từ khi Việt Nam đánh bại chế độ Khmer Đỏ ở Campuchia vào đầu năm 1979.
Trong khoảng thế kỷ thứ 1 đến thế kỷ thứ 6, khu vực Angkor Borei, cách Phnom Penh khoảng 100 km về phía nam, là thủ đô của Phù Nam - một vương quốc có diện tích trải dài qua các vùng đất hiện nay thuộc về Việt Nam, Thái Lan và Campuchia.
Việc sử dụng tên gọi của vương quốc cổ đại này cho kênh đào Phù Nam Techo gợi cho người ta nhớ đến nền văn hóa [rực rỡ] và sự thịnh vượng của người Khmer, vốn vượt trội hơn hẳn các quốc gia láng giềng khi ở thời kỳ hoàng kim.
Đất của họ, phải theo luật họ
Chỉ cách khu vực Angkor Borei ngày nay chừng 10 phút đi thuyền, giữa một vùng đầm lầy là một xóm nhỏ với khoảng 10 nóc nhà đơn sơ của những người dân chài Việt Nam. Một trong số họ là anh Nguyễn Chí Cường. Anh đến từ tỉnh An Giang – chỉ cách nơi này chưa đầy 10km về phía biên giới Việt Nam.
Anh Cường cho biết anh đã từng nghe nói về kênh đào này nhưng không biết nhiều về nó.
“Người ta nói với tôi rằng chúng tôi có thể sẽ phải thu dọn và quay về An Giang để dành chỗ này cho việc xây dựng kênh đào. Nhưng chúng tôi không biết khi nào [sẽ phải rời đi]” – anh nói. “Đây là Campuchia: Đất của họ, phải theo luật của họ. Chúng tôi không thể làm gì ngoài việc tuân thủ”.
“Chúng tôi biết ơn vì họ cho chúng tôi ở đây đánh cá. Người Campuchia đối xử với chúng tôi rất tốt và chúng tôi có thể qua lại [giữa hai bên] mà không gặp vấn đề gì” – anh Cường nói thêm.
Tuyến đường dự kiến của kênh đào Phù Nam Techo
Nhưng ở bên ngoài khu vực biên giới yên bình và dễ chịu này, dự án kênh đào Phù Nam Techo đã khuấy động một sự thù ghét chưa từng thấy trong nhiều năm giữa Campuchia và Việt Nam và Trung Quốc có khả năng trở thành người hưởng lợi lớn từ sự bất hòa này.
Việt Nam đã phàn nàn về việc Campuchia cung cấp thiếu thông tin về dự án kênh đào trị giá 1,7 tỷ USD – tuyến đường thủy dự kiến sẽ nối thủ đô Phnom Penh với các cảng Campuchia có kế hoạch phát triển trên bờ biển của mình và chấm dứt sự phụ thuộc của Campuchia vào các cảng của Việt Nam ở phía nam.
Bộ Ngoại giao Việt Nam đã nhiều lần hối thúc Campuchia cung cấp đánh giá tác động đối với dòng chảy và cân bằng sinh thái của đồng bằng sông Mekong. Các quan chức Campuchia phản hồi không thiện chí một cách bất thường, nói rằng họ không phải làm vậy.
Họ nói rằng vì dự án chỉ lấy nước từ sông Bassac mà không có kết nối trực tiếp tới sông Mekong nên Campuchia chỉ cần thông báo cho Ủy hội Sông Mekong – một tổ chức liên chính phủ của bốn quốc gia phụ trách việc quản lý chung sông Mekong – là đủ. Các nhà quy hoạch Campuchia coi sông Bassac là một phụ lưu chứ không phải là dòng chính của sông Mekong.
Một nông dân làm việc trên ruộng lúa tại huyện An Phú, tỉnh An Giang. Ảnh chụp ngày 19/8/2024. Nguồn ảnh: RFA
Sông Bassac tách ra khỏi sông Mekong ngay phía nam Phnom Penh, sau đó uốn lượn về phía nam dọc theo sông Mekong, chảy qua Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) rồi đổ ra biển Đông. Kênh đào Phù Nam sẽ nối sông Mekong với sông Bassac, sau đó chạy từ phía Tây của sông Bassac đến bờ biển của Campuchia.
Campuchia khăng khăng rằng kênh đào Phù Nam sẽ không làm giảm dòng chảy của sông Mekong vào vùng ĐBSCL - vựa lúa chính của Việt Nam và tác động của nó đến vùng hạ lưu sẽ là không đáng kể.
Trong một báo cáo nghiên cứu của mình, Trung tâm Stimson có trụ sở tại Washington đã bác bỏ quan điểm của Campuchia và cho rằng việc phân loại đoạn sông bị ảnh hưởng cần được thay đổi từ "phụ lưu" thành "dòng chính" để bắt đầu quá trình tham vấn bắt buộc đối với các dự án có liên quan tới dòng chính của sông Mekong.
Kế hoạch tham vọng
Các nhà khoa học Việt Nam không đồng ý [với nhận định của phía Campuchia] về mức độ ảnh hưởng mà kênh đào Phù Nam có thể gây ra đối với dòng chảy của sông Mekong.
Một số người như ông Lê Anh Tuấn ở Đại học Cần Thơ cho rằng dòng chảy có thể giảm tới 50% trong mùa khô.
Những người khác, như chuyên gia độc lập Tô Văn Trường cho rằng ước tính của ông Lê Anh Tuấn là “thổi phồng” và đưa ra một ước tính thấp hơn nhiều, đó là mức độ dòng chảy chỉ giảm khoảng 4%.
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Banh (ở giữa) chào các nhân sự hải quân Trung Quốc khi đến thăm hai tàu chiến Trung Quốc đậu tại căn cứ hải quân Ream gần Sihanoukville ngày 3/12/2023. Nguồn ảnh: Facebook của Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Seiha
Có một điều mà các nhà khoa học này dường như nhất trí với nhau là cần có thêm các tham vấn và thông tin để có thể bảo vệ ĐBSCL - nơi sinh sống của 17,4 triệu người và vốn đang gánh chịu ảnh hưởng của hiện tượng xâm mặn.
Trong khi báo chí tập trung bàn về tác động môi trường và tính khả thi tài chính của dự án, các nhà phân tích Việt Nam lại quan tâm nhiều đến việc đánh giá các hệ quả địa chính trị, đặc biệt trong bối cảnh sự hiện diện của Trung Quốc đang cận kề và đe dọa khu vực này.
Phó Thủ tướng Campuchia Sun Chanthol đã gặp ông Trịnh Sách Khiết, một quan chức cấp cao phụ trách các chính sách phát triển của Trung Quốc tại Bắc Kinh vào ngày 9/9/2024 để thảo luận về các dự án của Trung Quốc tại Campuchia, trong đó có cả dự án kênh đào Phù Nam Techo và "để đảm bảo các dự án này hoàn thành đúng thời hạn" – tờ Khmer Times đưa tin.
Tập đoàn Cầu Đường Trung Quốc – một tập đoàn thuộc sở hữu của Chính phủ Trung Quốc - là một trong những nhà đầu tư chính vào dự án kênh đào này.
Ông Nguyễn Minh Quang, giảng viên tại Đại học Cần Thơ, cho rằng việc xây dựng kênh đào Phù Nam là nhằm mục đích thay đổi cả mặt kinh tế và chiến lược cho khu vực miền nam Campuchia - nơi Trung Quốc vốn đã có những mối quan tâm/lợi ích về quân sự.
"Bằng chứng ban đầu cho thấy kênh đào Phù Nam Techo chỉ là giai đoạn đầu của một kế hoạch tham vọng" - giảng viên người Việt Nam nhận định trong một phân tích gần đây mà ông đồng tác giả.
Hai nghệ sĩ, một người trong trang phục truyền thống của Campuchia và người kia mang trang phục bộ đội Việt Nam, tham gia lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng chế độ Khmer Đỏ tại Hà Nội, ngày 4/1/2019. Nguồn ảnh: Kham/Reuters
“Đô thị hóa, hiện đại hóa nông nghiệp, các hoạt động khai thác mỏ và đầu tư cơ sở hạ tầng, trong đó có việc xây dựng một cảng nước sâu ở Kep, sẽ hình thành tiếp sau kênh đào và những điều này có khả năng sẽ tạo điều kiện cho sự ra đời của các khu kinh tế được Trung Quốc hậu thuẫn và các trung tâm hỗ trợ hậu cần quân sự ở miền nam Campuchia.”
Tác giả của bài phân tích nhận định rằng nếu những trung tâm phát triển này trở thành hiện thực, hải quân Trung Quốc sẽ có tiếp cận hoàn hảo với căn cứ hải quân Ream ở tỉnh Sihanoukville của Campuchia cũng như chuỗi cung ứng và nguồn lực quân sự tại chỗ.
"Điều này, đến lượt nó, về cơ bản có thể hiểu là một bước tiến đặc biệt đối với tiền đồn quân sự được cho là có thật trên thực tế của Trung Quốc tại vịnh Thái Lan" – ông Quang bổ sung.
Tinh thần dân tộc chủ nghĩa
Hầu hết các bài báo về kênh đào này trên báo chí Việt Nam đều mang tính phản ánh thực tế, thể hiện lời kêu gọi chính thức của nước này về việc cung cấp thông tin và đảm bảo tính minh bạch.
Tuy nhiên, trên mạng xã hội Việt Nam lại có một bức tranh hoàn toàn khác. Vào tháng 5, những người yêu nước đã đưa ra những nhận xét cay nghiệt đối với ông Hun Sen. Rất nhiều bình luận thô lỗ xuất hiện dưới các bài đăng trên TikTok của ông.
“Việt Nam đã hy sinh xương máu của mình vì nền hòa bình Campuchia” - môt người dùng mạng xã hội nói, ám chỉ cuộc xâm lược Campuchia của Việt Nam vào cuối năm 1978 để lật đổ chế độ Khmer Đỏ khét tiếng tàn ác và thành lập một phe ly khai của Đảng Cộng sản Campuchia mà ông Hun Sen là một thành viên.
Ông Hun Manet, con trai của Thủ tướng Campuchia Hun Sen, bắt tay với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm chính thức đến Bắc Kinh, ngày 10/2/2023. Nguồn ảnh: Faceboook của Hun Sen
Quân đội Việt Nam đã ở lại Campuchia trong thập kỷ tiếp theo, chiến đấu với Khmer Đỏ và các lực lượng du kích khác đồng thời bảo vệ nền móng của chính phủ Campuchia cầm quyền từ đó cho đến hôm nay.
“Đừng quên hàng chục ngàn lính tình nguyện Việt Nam đã bị thiệt mạng ở Campuchia” – một bài viết khác trên mạng xã hội cho thấy sự tức giận của người Việt Nam trước cách Hun Sen gạt bỏ những lo ngại của Việt Nam về dự án kênh đào “con cưng” của ông ta.
“Vô ơn”, “con rối của Trung Quốc” và “kẻ phản bội” là những từ mà những người chỉ trích trên mạng xã hội Việt Nam đã dùng để chỉ ông Hun Sen.
Quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia có thể trở thành căng thẳng về mặt chính trị, đặc biệt là ở Campuchia, nơi tàn dư của sự oán hận về những bất công và các cuộc chinh phục/xâm lược, ở một số thời điểm, có thể bị đẩy lên thành bạo lực.
Các đảng phái chính trị của Campuchia đều đã và đang sử dụng con bài chống Việt Nam để tăng cường tính tính danh và sự ủng hộ. Các nhà phân tích cho rằng ông Hun Sen đặc biệt dễ bị tổn thương bởi những mưu đồ chính trị như vậy vì ông đi lên từ một chính quyền do Việt Nam dựng lên.
Việt Nam và chính quyền Phnom Penh từng là kẻ thù không đội trời chung với Trung Quốc trong những năm 1980 nhưng điều này giờ đây đã thay đổi hoàn toàn.
Năm 2015, Bộ Ngoại giao Campuchia đã gửi các công hàm ngoại giao cứng rắn, yêu cầu Việt Nam ngừng mọi hành vi xâm lấn tại các khu vực tranh chấp giữa hai nước.
Đài tưởng niệm nạn nhân Vụ thảm sát Ba Chúc tại thị trấn Ba Chúc, tỉnh An Giang, Việt Nam. Ảnh chụp ngày 20/8/2024. Nguồn ảnh: RFA
Giờ đây, Hun Sen và Đảng Nhân dân Campuchia cầm quyền của ông ta là đồng minh vững chắc của Trung Quốc và những tranh cãi về con kênh đào đã cho thấy một đường lối cứng rắn đáng ngạc nhiên của nước này đối với Việt Nam.
Trong một lời chỉ trích gần như chưa từng có đối với đồng minh cũ của mình khi đáp lại câu hỏi của Việt Nam về dự án kênh đào, ông Hun Sen nói trong một bài phát biểu vào tháng 4 năm nay rằng Việt Nam đang “xây dựng rất nhiều đập nước để bảo vệ hoa màu của họ và những đập nước này ảnh hưởng đến Campuchia”.
Ông nói rằng Campuchia “không thua kém Việt Nam” và “Campuchia biết cách bảo vệ lợi ích của mình, Việt Nam không cần phải quan tâm”.
Trách nhiệm của Campuchia
Ở phía bên kia bên giới về phía Việt Nam, những người lớn tuổi vẫn nhớ đến cuộc chiến đã gắn bó hai nước láng giềng nằm dọc con sông Mekong – con sông vốn đã và đang ràng buộc số phận của họ với nhau.
“Chúng tôi có chung dòng sông, tất nhiên chúng tôi phải quan tâm” – bác nông dân Lê Văn An, 63 tuổi, ở tỉnh An Giang của Việt Nam nói và thêm rằng: “Campuchia phải có trách nhiệm báo cho chúng tôi biết họ sẽ làm gì”.
Người cựu binh này nói rằng sự suy giảm lượng nước của con sông sẽ là một thảm họa.
“Tôi hy vọng Đảng và chính phủ Việt Nam sẽ ngăn không cho điều này xảy ra” - ông nói.
Ở làng Ba Chúc, một đài tưởng niệm sừng sững đứng đó như là lời nhắc nhở về sự kiện kinh hoàng xảy ra cách đây gần 50 năm khi lực lượng Khmer Đỏ tấn công sâu vào Việt Nam và thảm sát hơn 3.000 người dân vào năm 1978.
Ông An, người đã chiến đấu trong cuộc chiến tranh biên giới Việt Nam-Campuchia được châm ngòi bởi vụ thảm sát, nói rằng ông không hề oán hận người Campuchia.
“Họ cũng giống như chúng tôi thôi” - ông nói nhưng cũng thêm rằng ông không tin tưởng chính phủ Campuchia.
“Đặc biệt là bây giờ khi họ có sự hẫu thuẫn của Trung Quốc”.
Tập đoàn Power Machines của Nga đã thắng kiện Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) từ tháng 11 năm ngoái và theo nguồn tin giấu tên trong bài đăng trên Nhật báo RBC (Nga), phía Power Machines đang “đòi” khoản tiền bồi thường khoảng 500 triệu USD. Việc này ảnh hưởng thế nào đến quan hệ Việt - Nga?
Không “quá ghê gớm”
Nhận định về vụ kiện này, thạc sỹ Hoàng Việt, chuyên gia nghiên cứu quốc tế, cho rằng những tập đoàn làm việc với nhau thì phải có đụng chạm. Khi lợi ích bị xung đột thì phải sử dụng biện pháp ra tòa án quốc tế. Theo ông, vụ kiện này cũng không phải là gì “quá ghê gớm”:
"Đây chỉ là một dự án nhỏ, nó không thể ảnh hưởng đến tổng thể mối quan hệ của hai bên được. Quan hệ của hai bên phải bao gồm chính trị, quân sự, ngoại giao, kinh tế chứ không phụ thuộc vào chuyện này."
Cũng theo ông Hoàng Việt, 500 triệu USD không phải là tiền bồi thường mà là số tiền phía tập đoàn Power Machines đã bỏ tiền thi công 70% khối lượng công việc. Nay, dự án không thể tiếp tục thì phía tập đoàn Nga kiện đòi lại số tiền này.
Giáo sư Carl Thayer, nhà nghiên cứu chính trị Việt Nam, từ nước Úc nói rằng theo các phương tiện truyền thông, dù ban đầu, phía Việt Nam phớt lờ các cuộc đàm phán ở cấp chính phủ giữa hai nước, tuy nhiên, tranh chấp giữa Power Machines với PVN cũng sẽ không có tác động tiêu cực quá lớn đến quan hệ Nga-Việt, bởi vì:
"Toàn bộ lực lượng quân sự của Việt Nam phụ thuộc rất nhiều vào Nga và di sản huấn luyện quân sự, bán vũ khí và hỗ trợ kỹ thuật từ Nga. Việt Nam không có lợi nếu thực hiện các bước gây tổn hại hoặc làm suy yếu quan hệ song phương.
Tuy nhiên, "mối quan hệ hợp tác không giới hạn" của Nga với Trung Quốc đặt ra những thách thức mới cho Việt Nam. Việt Nam sẽ phải cố gắng giữ quan hệ với Nga đồng thời tìm cách hợp tác với các đối tác chiến lược toàn diện khác là Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc, Hoa Kỳ và Nhật Bản."
Theo tin từ báo Nhà nước, Tập đoàn Power Machines của Nga và Petro Việt Nam (PVN) dính đến vụ kiện qua hợp đồng Kỹ thuật, mua sắm và xây dựng (EPC) vào năm 2014, nhằm xây dựng nhà máy nhiệt điện Long Phú 1 tại tỉnh Sóc Trăng.
Năm 2018, Hoa Kỳ áp đặt các lệnh trừng phạt đối với Power Machines ngăn cản việc xuất khẩu tua-bin General Electric và các thiết bị khác từ Mỹ. Các lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ đã khiến Power Machines gặp khó khăn trong việc thực hiện hợp đồng EPC.
Vào tháng 2/2019, sau khi thực hiện được khoảng hơn 70% dự án thì Power Machines đình chỉ hợp đồng EPC với "lý do bất khả kháng". Điều này đã bị PVN bác bỏ.
Tranh chấp sau đó được đưa ra tại Ủy ban liên Chính phủ Việt-Nga về hợp tác kinh tế, thương mại và khoa học-công nghệ. Tháng 9/2019, Power Machines khởi kiện Petro Việt Nam tại Trung tâm Trọng tài quốc tế (IAC) ở Singapore. IAC đã đưa ra quyết định cuối cùng có lợi cho Power Machines vào tháng 11 năm 2023. Hiện tại, chi tiết của quyết định này vẫn được giữ bí mật.
Tương lai dự án
Theo giáo sư Carl Thayer, sắp tới, chính phủ Nga có thể sẽ nêu vụ việc Power Machines với Chính phủ Việt Nam một cách riêng tư. Quyết định của IAC được đưa ra bởi một tòa án quốc tế có uy tín, và vì vậy, nhiều khả năng Việt Nam sẽ đàm phán gói bồi thường cho Power Machines như đã từng làm với Rosneft vào năm 2020.
Công ty Rosneft có phần lớn vốn của chính phủ Nga, nắm quyền sở hữu hai lô dầu khí 06.1 và 05.3/11, ở mỏ Lan Đỏ ngoài khơi Việt Nam và Rosneft dự kiến dùng các dàn khoan của tập đoàn Anh Noble Corporation để khoan các giếng này. Nhưng theo truyền thông Nga, vào giữa tháng 7/2020, PetroVietnam huỷ bỏ hợp đồng dàn khoan vì sức ép của Trung Quốc.
Nói về số phận của nhà máy nhiệt điện Long Phú 1 trong tương lai, thạc sỹ Hoàng Việt cho rằng Việt Nam sẽ tiếp tục tìm kiếm một nhà thầu khác để hoàn thành dự án. Ông dự đoán đó có thể là nhà một tập đoàn từ Mỹ hoặc Châu Âu và chắc chắn không phải là Trung Quốc:
"Trung Quốc thì Việt Nam không bao giờ chọn cả, không được chọn. Bởi vì thứ nhất là người dân phản đối; thứ hai là Việt Nam không tin tưởng Trung Quốc trong các dự án ở trên Biển Đông vì Việt Nam và Trung Quốc có những lợi ích xung đột ở biển Đông."
Theo ông Hoàng Việt, dự án này, nếu muốn tiếp tục phải chờ đến khi vụ kiện tụng tranh chấp được giải quyết một cách rốt ráo:
"Dự án này từ đời Bộ trưởng Công thương trước là ông Trần Tuấn Anh để lại. Ông Nguyễn Hồng Diên, bây giờ là Bộ trưởng Công thương, có lẽ là ông muốn là phải giải quyết dứt điểm thì ông ấy mới dám nhảy ra, chứ bây giờ mà nhảy ra giữa chừng thì có khi trách nhiệm lại thuộc về ông ấy."
Bài học cho Việt Nam
Giáo sư Carl Thayer cho rằng Việt Nam cần rút ra bài học để tránh các vụ kiện tương tự trong tương lai. Theo ông, yếu tố chính của tranh chấp giữa Power Machines và PVN nảy sinh khi các lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ loại bỏ các ngân hàng Nga khỏi hệ thống thanh toán quốc tế SWIFT (Hiệp hội Viễn thông Tài chính Liên ngân hàng Toàn cầu), nhằm ngăn chặn việc giải quyết tài chính giữa Power Machines và PVN. Do đó, GS. Carl Thayer nói tiếp:
"Việt Nam cần phát triển các cơ chế thay thế để chi tiền vào các thỏa thuận thương mại trong tương lai với các tập đoàn Nga. Điều này có thể bao gồm các ngân hàng trung gian ở Trung Quốc và các nước thứ ba khác và/hoặc trao đổi hàng hóa."
Qua vụ tranh chấp này, thạc sỹ Hoàng Việt cho rằng Việt Nam cần phải nắm vững luật quốc tế và phải tuân thủ luật quốc tế:
"Không thể bất chấp ý chí của mình được. Trong trường hợp này, điều đó là "bất khả kháng" mà tại sao lãnh đạo Petro Việt Nam, có bao nhiêu cơ quan tư vấn, đều không cho rằng đó là bất khả kháng và cuối cùng nhất định không trả tiền cho người ta, đến mức phải ra tòa và cuối cùng cũng phải trả, có thoát được đâu."
Quan hệ giữa Nga với Đông và Đông Nam Á đã có lịch sử từ nhiều thập niên trước, và trong khi các kết nối này đã bị yếu đi vào thời kỳ kết thúc Chiến tranh lạnh, chúng chưa bao giờ biến mất.
Hôm 15/12/2023, tờ Khmer Times đưa tin Thủ tướng Campuchia Hun Manet đã nói với Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính rằng kênh đào Funan Techo "sẽ chỉ chuyển nước từ sông Bassac, một nhánh của sông Mekong" và do đó, "không tác động đến dòng chảy và gây ảnh hưởng đến môi trường đối với Việt Nam." Nhân dịp này, RFA phỏng vấn Bác sỹ Ngô Thế Vinh, một nhà nghiên cứu độc lập nổi tiếng về Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) và các vấn đề của sông Mekong.
RFA. Thưa BS. Ngô Thế Vinh, lập luận cho rằng sông Bassac không thuộc hệ thống Mekong và kênh đào Funan không lấy nước từ Mekong có đúng với thực tế không?
BS. Ngô Thế Vinh:
Gần đây Thủ tướng Campuchia Hun Manet cho rằng Kênh đào Funan không lấy nước từ sông Mekong mà chỉ lấy từ sông Bassac, một nhánh của sông Mekong. Đồng thời, phía Campuchia cũng cho biết kênh đào này sẽ được "dùng cho tưới tiêu, nông nghiệp."
Phải nói ngay rằng đây là một câu nói thiếu thành thật. Thiếu kiến thức địa lý sơ đẳng mới có thể nói rằng sông Bassac – một trong hai phân lưu [distributary] lớn của sông Mekong mà không thuộc hệ thống sông Mekong, để từ đó lý luận rằng kênh đào Funan Techo chỉ lấy nước từ sông Bassac mà không lấy nước từ hệ thống sông Mekong.
Nếu hiểu Quatre-Bras [tiếng Khmer là Chamean Mon hay Chaktomuk / dịch sang tiếng Việt là chỉ nơi hội tụ của 4 nhánh sông] là gì, chúng ta có ngay câu trả lời phản bác lý luận nêu trên của Thủ tướng Hun Manet. Quatre Bras tiếng Pháp là 4 cánh tay – là 4 nhánh của hệ thống sông Mekong:
Mekong Thượng [Upper Mekong] là dòng chính sông Mekong chảy từ bắc xuống nam tới Phnom Penh là nhánh thứ nhất.
Con sông Tonle Sap là nhánh thứ hai, từ Biển Hồ chảy xuống kết nối với dòng chính Mekong Thượng; [sông Tonle Sap có đặc tính chảy 2 chiều theo mùa: Mùa Mưa thì dòng chảy ngược vào Biển Hồ và Mùa Khô nước từ Biển Hổ chảy xuôi dòng xuống ĐBSCL].
Tại Quatre Bras, nơi con sông Mekong Thượng chia làm hai phân lưu [distributaries]: Mekong Hạ [Lower Mekong] là nhánh thứ ba, và Sông Bassac là nhánh thứ tư; cả hai phân lưu lớn này khi chảy vào Đồng Bằng Sông Cửu Long của Việt Nam, mang tên khác là Sông Tiền (từ nhánh thứ ba) và Sông Hậu (từ nhánh thứ tư).
Như vậy, khi Con Kênh Funan Techo lấy nước từ con sông Bassac tức là lấy nước từ đầu nguồn của con sông Hậu thì sao lại bảo nguồn nước đó không thuộc hệ thống sông Mekong?
Quatre Bras / Nơi hội tụ 4 nhánh sông: (1) Mekong Thượng, (2) Sông Tonle Sap, (3) Mekong Hạ / có tên Sông Tiền (4) Sông Bassac / có tên là Sông Hậu khi chảy vào Việt Nam. Đường chỉ đỏ nối sông Bassac và tình Kep là sơ đồ của con kênh Funan Techo của Cam Bốt sẽ khởi công vào năm 2024 và hoàn tất năm 2028.[Bản đồ với ghi chú của BS. Ngô Thế Vinh]
RFA. Theo thông tin mới nhất từ phía Campuchia thì kênh đào Phù Nam không chỉ phục vụ giao thông thuỷ mà còn phục vụ tưới tiêu, nông nghiệp. Nếu điều đó xảy ra thì nó có thể ảnh hưởng tới sông Mekong và ĐBSCL ra sao?
BS. Ngô Thế Vinh
Một câu hỏi rất hay vì cùng lúc nêu ra được 2 vấn đề của con kênh đào Funan Techo.
Vấn đề thứ nhất, điều mà Chính phủ Phnom Penh nói ra trong Thông báo gửi Ủy hội Sông Mekong (MRC) 4 nước Mekong; khi nói về mục đích của Dự án Funan Techo chỉ vỏn vẹn có một câu: “Con kênh nội địa có mục đích vận tải và giao thông đường thủy”, với lợi ích rất rõ ràng: chặng đường sông nếu không phải qua ngả Việt Nam mà nay với con kênh Funan Techo khoảng cách được rút ngắn. Như vậy nó sẽ giảm thiểu thời gian di chuyển và bớt nhiên liệu tiêu thụ. Điều đó cũng có nghĩa nó là giảm đáng kể chi phí vận chuyển và quan trọng hơn nữa là tạo được một trục / hub giao thương mới mà không cần phải đi qua khúc sông Mekong của Việt Nam. Tất cả nhằm tăng tính cạnh tranh, thu hút thêm đầu tư, giảm thiểu chậm trễ và giảm chi phí về tiếp vận.
Vấn đề thứ hai, điều mà chính phủ Phnom Penh ban đầu không nói ra, muốn dấu nhẹm trong Thông báo gửi MRC 4 nước Mekong, đó là tính đa năng [multipurpose] của con kênh Funan Techo.
Ngoài mục đích giao thông đường thuỷ, con kênh Funan còn tiềm ẩn nhiều mục đích khác bao gồm: thuỷ lợi [irrigation] chuyển dòng lấy nước [water diversion] từ con kênh Funan giúp cho việc tiêu tưới mở rộng diện tích canh tác [agriculture], tạo những hồ nước nuôi trồng thủy sản [aquaculture], bảo đảm lương thực và cải thiện đời sống các cộng đồng cư dân trong vùng.
Nhìn xa hơn nữa qua các cuộc hội thảo của Diễn đàn Vận Tải và Hậu Cần 2023 [Transport and Logistics Forum 2023], người ta còn bàn tới sự gia tăng giá trị đất đai và bất động sản ven con kênh Funan, khi xây thêm được những giang cảng phụ [subordinate ports], tạo thêm công ăn việc làm, đồng thời với phát triển các khu gia cư, đô thị hoá cùng với nhu cầu cung cấp nguồn nước ngọt cho sinh hoạt.
Như vậy, với con kênh đào 180 km chiều dài ấy đâu có phải chỉ cho mục đích thuỷ vận, mà còn có những mục đích phát triển cả một vùng châu thổ 4 tỉnh từ Kandal, Takeo, Kampot, và Kep trước khi đổ ra Vịnh Thái Lan.
Và như vậy thì lưu lượng nước lấy từ hệ thống sông Mekong, nhất là từ con sông Bassac -- khúc đầu nguồn của con sông Hậu, thì chắc chắn không phải chỉ 113 triệu mét khối mỗi năm mà sẽ nhiều lần lớn hơn và hậu quả thiếu nước nơi ĐBSCL phía dưới nguồn -- nhất là vào mùa khô không thể nào lường trước được.
BS. Ngô Thế Vinh đang băng qua Biển Hồ, tới khu Bảo Tồn Sinh Thái Tonlé Sap, Campuchia, tháng 12 năm 2001 (Ảnh tư liệu BS Ngô Thế Vinh cung cấp.)
RFA. ĐBSCL đứng trước thực trạng biến đổi khí hậu, nước biển dâng (năm 2022, nước mặn vào tới khu vực thị xã Bến Tre), và dòng sông Cửu Long nghẽn mạch. Việc sông Mekong nghẽn mạch rõ ràng càng lúc càng khó giải quyết. Một mặt, Việt Nam cần thực thi những chiến lược ngắn hạn để điều hướng các bước đi của Trung Quốc và Cam Bốt sao cho nó công bằng hơn với ĐBSCL, nhưng mặt khác, theo ông Việt Nam có cần chuyển hướng chiến lược phát triển cho ĐBSCL hay không?
BS. Ngô Thế Vinh
Hâm nóng toàn cầu và biến đổi khí hậu là một thực trạng đã và đang ảnh hưởng trên toàn hệ sinh thái của khắp hành tinh này. Đặc biệt, các vùng châu thổ Deltas / trong đó có ĐBSCL là đang chịu ảnh hưởng nặng nề nhất:
Nước biển dâng khiến nạn ngập mặn càng ngày càng lấn sâu vào vùng châu thổ -- không phải chỉ có ở các tỉnh ven duyên hải, mà là các tỉnh trong đất liền rất xa biển, do lượng mưa thấp ở thượng nguồn và ngay cả nơi ĐBSCL.
Nạn đất lún do khai thác quá mức các tầng nước ngầm đến [aquifers] mức cạn kiệt, với hơn một triệu giếng bơm hoạt động ngày đêm, lấy nước ngọt, không chỉ phục vụ tiện dụng gia cư mà cả cho nhu cầu sản xuất nông nghiệp và kỹ nghệ, khiến vận tốc đất lún có nơi còn nhanh hơn mực nước biển dâng.
Với những con đập thuỷ điện khổng lồ bậc thềm [Mekong cascades] Vân Nam, và với chuỗi những con đập dòng chính ở Lào, do nguồn phù sa bị giữ lại trong các hồ chứa, nguồn nước ngọt đổ về ĐBSCL là nguồn nước đói [hungry water]. Điều đó dẫn đến thay vì ĐBSCL tiếp tục được phù sa bồi đắp như trước kia, thì nay bị sói mòn [erosion], tạo nên một tiến trình đảo ngược khiến cả một vùng châu thổ, về lâu về dài đang trên một tiến trình tan rã.
Do vận hành giữ nước của chuỗi đập thuỷ điện thượng nguồn, không có lực đẩy của nguồn nước ngọt đổ về, nạn ngập mặn có thể vào sâu tới 60km với nồng độ mặn cao tới tới 40/00 [bốn phần ngàn], có nơi còn cao hơn. Cùng một lúc phải ứng phó với thiếu nước ngọt, và canh tác trong tình trạng "chạy mặn", khả năng thích nghi của người nông dân nơi ĐBSCL phải nói là rất cao, đây chính là yếu tố tích cực cho sự chuyển hướng phát triển của ĐBSCL.
Trước tình trạng Cửu Long ngày thêm Cạn Dòng, thiếu “nước ngọt”, thừa “nước mặn” – một vùng châu thổ bấy lâu được thiên nhiên ưu đãi đã không còn nữa. Việc chuyển hướng phát triển nơi ĐBSCL – không phải chỉ có thuần nông nghiệp, mà còn nhiều lãnh vực khác như nuôi trồng thuỷ sản, cả trên nhưng vùng nước lợ với hỗ trợ của công nghệ cao.
Đồng Bằng Sông Cửu Long đang trở thành một địa bàn đầy thách đố, lối làm ăn cũ manh mún chỉ có tập trung vào cây lúa [nông dân lam lũ này đêm mà vẫn không đủ ăn] không còn hợp thời nữa và nhu cầu một chuyển hướng phát triển phải là một mệnh lệnh của thời đại.
Và để trả lời “câu hỏi lớn” như vậy, tôi đề nghị RFA lập ra một Diễn đàn Mở [Open Forum] quy tụ nhiều tiếng nói của nhiều nguồn chất xám từ trong nước ra tới hải ngoại, và ban điều hợp Diễn Đàn ấy sẽ là nhóm Ký giả Môi Sinh của Đài RFA.
RFA xin cảm ơn BS. Ngô Thế Vinh đã giành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.
BS Ngô Thế Vinh là tác giả 2 cuốn sách “Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng” [2000], và ký sự “Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch” [2007], liên quan tới vấn đề môi sinh và phát triển Lưu vực sông Mekong và Đồng Bằng Sông Cửu Long.
Dự án kênh đào “Funan Techo Canal” (“Kênh đào Đế chế Phù Nam”) của Campuchia đang nhận được sự quan tâm rộng rãi từ giới chuyên gia về sông Mekong nói chung và Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) ở Việt Nam nói riêng.
Tiếp theo bài phỏng vấn TS. Brian Eyler ở Stimson Center, RFA xin giới thiệu những phân tích của Kỹ sư Phạm Phan Long, Chủ tịch Viet Ecology Foundation- một Tổ chức Phi chính phủ (NGO) ở Hoa Kỳ, về đại dự án trên.
Dựa trên cơ sở phân tích các thông số kỹ thuật và thiết kế của đại dự án kênh đào này, ông Phạm Phan Long cho rằng đây là một bước đi chiến lược của Trung Quốc để đánh vào hạ lưu sông Mekong. Ông nhấn mạnh, do đó hai quốc gia Campuchia và Việt Nam cần hợp tác thay vì chia rẽ nhau để cùng bảo vệ môi trường sống cho chính mình.
RFA: Theo ông, dự án này có ý nghĩa gì với Campuchia? Trung Quốc liên quan như thế nào? Việt Nam có liên quan đến các thủ tục duyệt xét dự án này hay không?
Phạm Phan Long: Ủy ban sông Mekong quốc gia Campuchia đã công bố bản thông báo về kế hoạch đào kênh Phù Nam dưới tên Funan Techo Canal, dài 180 km, rộng 80 m tới 100 m, mực nước 4,7 m.
Kênh đào này bắt đầu từ sông Mekong, nối sang sông Bassac và hướng ra vịnh Thái Lan. Song song hai bên kênh sẽ có 200 km đường cao tốc kết nối các thị trấn. Khi có hạ tầng cơ sở, phương tiện giao thông và nguồn cung cấp nước, tiềm năng phát triển kinh tế đồng bằng Tây Nam của Campuchia sẽ vực dậy. Kênh Phù Nam đã được chính quyền Campuchia đánh giá có khả thi kinh tế rất cao.
Công ty quốc doanh China Communication Construction của Trung Quốc đã bí mật thực hiện nghiên cứu khả thi dự án này từ 2021. Công trình này sẽ được tài trợ bởi chương trình Vành đai Con đường (BRI) của Trung Quốc với kinh phí 1,7 tỉ Mỹ kim.
Vào Thế kỷ 13, Trung Quốc đã đào Đại Vận Hà dài 1.800 km cho dân tộc họ, đến nay vẫn là con kênh dài nhất thế giới, kênh Phù Nam có thể xem là một Đại Vận Hà của Vương Quốc Cam Bốt và dân tộc Khmer.
Hình 1. Kênh Phù Nam, Funan Techo Canal. Nguồn: Mekong River Commission. (Ảnh và chú thích: Kỹ sư Phạm Phan Long.)
Theo quy định "Thủ tục thông báo, tham vấn trước và thỏa hiệp" (Procedures for Notification, Prior Consultation, and Agreement, viết tắt là PNPCA) của Ủy hội Sông Mekong (Mekong River Commission, MRC) và Hiệp Định Mekong 1995, thì Campuchia có trách nhiệm cung cấp báo cáo khảo sát kỹ thuật (Technical Review Report, TRR) với đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới (TbEIA/ Environmental Impact Assessment) đối với kênh đào Phù Nam của họ.
Thủ tục PNCPA của MRC gồm ba giai đoạn: Thông báo-Tham Vấn và Thỏa hiệp. Việt Nam không có trách nhiệm soạn thảo TRR/EIA và nộp cho Campuchia như họ gởi văn thư yêu cầu. Việt Nam cũng không thể tự làm được vì không nắm được thiết kế, thông số và quy trình vận hành. Do đó không ai có thể đánh giá dự án này theo khoa học được nếu chỉ có bản Thông báo, một “Prior Notification” rất sơ lược.
RFA: Ông có nhận xét, trao đổi gì với các chuyên gia khác về tác động môi trường, kinh tế, xã hội của đại dự án giao thông thủy này của Campuchia tới bản thân Campuchia và Việt Nam?
Phạm Phan Long: TS. Brian Eyler, Stimson Center (Mỹ), được Radio Free Asia phỏng vấn đã phát biểu rằng: Dự án kênh đào nhân tạo này có thể là chiếc đinh cuối cùng đóng vào quan tài (Đồng bằng sông Cửu Long), và do đó, cần có nhiều nghiên cứu hơn để hiểu rõ ảnh hưởng của nó. Ông cho rằng kênh đào này cần ít nhất 77 triệu mét khối nước để lấp đầy kênh khi nó hoàn thành. Như vậy, nó sẽ hạ thấp mực nước sông Mekong ở khu vực Phnomphenh và ĐBSCL ở Việt Nam. Nó cũng sẽ tác động nguy hại đến dòng chảy ngược vào Hồ Tonle Sap, một quá trình tự nhiên hiện đang giúp duy trì chủ yếu ngành ngư nghiệp nội địa của Campuchia và nông nghiệp ở ĐBSCL ở Việt Nam.
Trao đổi với chúng tôi và các nhà nghiên cứu khác, Kỹ sư Thuỷ học Đỗ Văn Tùng, P.Eng, từng là kỹ sư tham vấn cho nhiều công ty Mỹ và Canada, cho rằng:
“Nếu con kênh này bắt đầu từ Prek Takeo nối dòng chính sông Mekong và sẽ gặp sông Bassac ở hạ lưu. Sau khi hoàn thành, con kênh dài 180 km này sẽ cần khoảng 80 triệu mét khối nước để thông thương. Sau đó lưu lượng dòng chảy trong kênh sẽ tùy thuộc vào chênh lệch cao độ giữa đầu và cuối con kênh, cùng với ảnh hưởng của thủy triều. Lưu lượng nước này sẽ lấy từ sông Mekong và Bassac. Ảnh hưởng như thế nào ở mỗi mùa đối với Biển Hồ Tonle Sap và Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) vẫn chưa rõ. Cần phải có một mô hình điện toán về thủy lực [Hydraulic modeling] mới tính được chính xác. Nhưng có một điều chắc chắn là trong mùa khô nước ở ĐBSCL sẽ ít hơn làm vấn đề nhiễm mặn trầm trọng hơn.”
Theo tôi, ngoài những tác động như trên, Kênh đào Phù Nam còn có khả năng tác động tới ĐBSCL ở những khía cạnh khác nữa.
Ngoài dung tích 77 triệu mét khối dung tích cần có ban đầu, phải tính thêm lượng nước hàng năm các âu tàu phải xả ra là 113 triệu mét khối. Đáng quan tâm hơn nữa là về sau khi có con kênh này rồi, Campuchia có thể đơn phương bơm nước từ kênh này ra tưới khắp châu thổ vùng Takeo suốt lộ trình 180 km cho tới vịnh Thái Lan. Khi đó Campuchia không phải chỉ cắt 113 triệu mét khối mỗi năm không cho về châu thổ Cửu Long như họ thông báo, mà sẽ nhiều lần hơn thế, không thể nào lường được, lúc đó Việt Nam có lẽ sẽ bó tay.
Kênh Phù Nam sẽ gây tác động nhất định lên Biển Hồ Tonle Sap. Chính bản thân Campuchia phải rất quan tâm vì nhiều năm rồi Biển Hồ đã bị mất dần nhịp lũ. Khi thêm kênh Phù Nam cùng chảy với sông Tiền và Hậu ra biển Đông thì liệu nhịp lũ cho Biển Hồ còn tồn tại được không?
Thật vậy, nhóm nghiên cứu của TS. Samuel De Xun Chua, Department of Geography, National University of Singapore, đã khảo sát nhịp lũ suốt 60 năm tại Biển Hồ và công bố tình trạng suy thoái như sau:
"Chúng tôi thấy rằng thời gian mùa lũ đã giảm khoảng 26 ngày (Kampong Cham) và 40 ngày (Chaktomuk), mùa lũ bắt đầu muộn hơn và kết thúc sớm hơn nhiều. Dọc sông Tonle Sap, dòng chảy ngược trung bình hàng năm từ sông Mê Kông đến hồ Tonle Sap đã giảm 56,5 %, từ 48,7 km3 năm 1962–1972 xuống còn 31,7 km3 năm 2010–2018. Kết quả là mực nước mùa mưa tại hồ Tonle Sap giảm 1,05 m trong năm 2010–2019 so với năm 1996–2009, tương ứng với diện tích hồ giảm 20,6 %." (Xem trên tạp chí " Hydrology and Earth System Sciences" của Liên minh khoa học địa chất châu Âu.)
Với những nguy cơ to lớn mà dự án kênh đào Phù Nam có thể gây ra, “Báo cáo đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới” của dự án này cần phải xét tác động tích hợp của kênh đào này cùng với hoạt động của các đập thủy điện trong toàn lưu vực, qua các tình huống mưa nhiều cũng như khô hạn. Vận chuyển trên kênh phải tùy vào mực nước ấy.
Bên cạnh đó, phạm vi nghiên cứu đánh giá tác động môi trường cần phải có Biển Hồ, lưu vực Tonle Sap ở Campuchia và ĐBSCL ở Việt Nam, từ Nam Vang theo các dòng nước ra biển Đông, vì đó là một hệ sinh thái không thể tách riêng khi khảo sát ảnh hưởng tác động môi trường.
RFA: Theo ông, Việt Nam nên hợp tác và thương lượng với Campuchia ra sao để bảo vệ lợi ích của mình và giảm thiểu những nguy hại tiềm năng mà dự án này có thể gây ra?
Phạm Phan Long: Việt Nam có khá nhiều phương cách ràng buộc Campuchia tuân theo các thủ tục của MRC để kiểm soát kênh Phù Nam. Giới hạn trọng tải tàu thuyền trên kênh Phù Nam theo đúng công bố của Campuchia là 1000 DWT. Nam Vang sẵn có hai thương cảng, có khả năng cho tàu 2000 DWT và 5000 DWT ra vào nên Campuchia sẽ vẫn cần vận chuyển tàu bằng sông Tiền và có thể cả sông Hậu. Do đó Việt Nam có tư thế thảo luận với Campuchia với tiếng nói trọng lượng.
Về chiến lược, đối với Mekong River Commission (MRC), Việt Nam và Campuchia đều không có chiến lược lớn, nên chưa hề ngăn được một con đập nào mà đã mất nhịp lũ, phù sa và nông ngư sản. Thậm chí, cả hai còn bị hạn hán giữa mùa mưa, xâm mặn ngày càng sâu. MRC đã trở thành cao tốc thông thoáng cho các đập Xayaburi, Don Sa Hong, Pak Lay, Pak Beng, Sanakham và Luang Prabang của Lào. Các đập này lần lượt được MRC thông qua, có Trung Quốc và Thái Lan sẵn sàng tài trợ và cố vấn.
Với kênh Phù Nam, Việt Nam có thể đặt Campuchia trước trách nhiệm bảo vệ lưu vực, đúng theo 5 Thủ tục và Hướng dẫn MRC đã thông qua, đặc biệt nhất là cho dòng chính với “Quy trình duy trì dòng chảy trên dòng chính” (“Procedures for the Maintenance of Flows on the Mainstream”):
Hình 2. Đường màu đỏ là mức nước dòng chính cần phải bảo vệ theo PMFM. Nguồn
Nếu Campuchia tuân theo những hướng dẫn ở trên, nhất là PMFM cho Châu Đốc, Tân Châu và Biển Hồ, cùng với các tác động môi sinh có biện pháp giảm thiểu được, thì cơ hội hợp tác hai nước ở dự án kênh Phù Nam này không phải là không thể trở thành sự thật.
RFA: Việt Nam và Campuchia có cần hay không một cơ chế rộng hơn Ủy hội Sông Mekong để phát triển khả năng hợp tác nhằm bảo vệ lợi ích của cả hai nước?
Phạm Phan Long: Từ 1995, Trung Quốc đã kích động sự chia rẽ giữa hai dân tộc Campuchia - Việt Nam, khiến họ không hậu thuẫn cho nhau để Trung Quốc và Lào khai thác thủy điện trên dòng Mekong. Trung Quốc dẫn dắt Lào, biến họ trở thành bình điện của Đông Nam Á. Kết quả trước mắt là Campuchia và Việt Nam hưởng ít lợi nhất, nhưng gánh tất cả thiệt thòi.
Tình trạng bất công nói trên vi phạm tôn chỉ của Công ước Liên Hiệp quốc 1997 cho các dòng sông quốc tế. Nguyên tắc không gây nguy hại (Do no harm) và chia sẻ công bằng hợp lý (Equitable and Reasonable Utilization ) giữa các nước không được thực hiện, mà tổ chức MRC nghiễm nhiên đi ngược với tôn chỉ của Hiệp định 1995 lập ra tổ chức này.
Kênh Phù Nam có thể là cái đinh cuối cùng đóng trên nắp quan tài ĐBSCL theo quan sát của TS. Brian Eyler. Trung Quốc đã đem quan tài này để Campuchia và Việt Nam xô đẩy nhau ngã vào. Kênh Phù Nam với quyết tâm của Campuchia có lẽ sẽ tiến hành, Việt Nam có thể phản đối, như từng phản đối các dự án của Lào. Nhưng có lẽ cả hai sẽ cùng đạt được lợi ích chung, nếu Việt Nam thỏa hiệp được với Campuchia, để cả hai cùng nhau bảo vệ Biển Hồ và ĐBSCL, dựa vào các thủ tục và quy định của MRC nói trên.
Trước dự án kênh Phù Nam, Campuchia và Việt Nam cần tìm cách hợp tác và tránh gây tranh chấp. Hai nước không nên để cho Trung Quốc khai thác cơ hội biến Phù Nam thành biểu tượng xung đột giữa hai dân tộc. Campuchia và Việt Nam đều phải nhận thấy âm mưu thâm độc của Trung Quốc và nhảy ra khỏi cỗ quan tài “Made-in-China” bằng một liên minh chiến lược toàn diện, bảo vệ quyền lợi một lưu vực chung cho cả hai nước Campuchia - Việt Nam.
Mục đích hợp tác chiến lược ở mức cấp cao nhất cho hai nước là cùng làm bản tuyên ngôn chung "Không chấp nhận cho thêm con đập nào nữa", và "Yêu cầu giới hạn hoạt động các đập thượng nguồn, để bảo vệ và phục hồi nhịp lũ cho môi sinh Biển Hồ, vựa cá của dân tộc Campuchia và ĐBSCL, vựa thóc của dân tộc Việt Nam."
Trong tương lai xa, hai nước cần nhắm tới một hiệp ước toàn lưu vực, đầy đủ và chặt chẽ hơn Hiệp định 1995. Những mô hình mà hai nước có thể tham khảo là "Sáng kiến Lan Thương-Mekong" (" Lancang-Mekong Initiative") hay một "Hiệp ước sông Mekong" ("River Treaty") theo Công ước 1997 của Liên Hiệp quốc. Ngoài ra, hai nước nên thành lập "Quỹ Lan Thương - Mekong" ("Lancang-Mekong Fund") để trợ giúp dân cư khắp lưu vực, nhằm chia sẻ lợi ích và đền bù thiệt hại công bằng cho họ.
RFA: xin cảm ơn Kỹ sư Phạm Phan Long đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.
Tình hình nhân quyền Việt Nam trong ba năm trở lại đây bị các tổ chức nhân quyền quốc tế đánh giá là đang xấu đi nghiêm trọng với việc hàng loạt các nhà hoạt động xã hội, Facebookers bị bắt giam. Đài Á Châu Tự Do tổng hợp những dữ liệu về những tù nhân lương tâm tại Việt Nam trong giai đoạn từ năm 2020 đến cuối năm 2022.
Tin Tức từ RFI
Tiếng Nói Quốc Tế từ nước Pháp
Thời sự bằng tiếng Việt trên RFI: các thông tin chính trị, kinh tế, văn hóa và thể thao được phát trực tiếp, nghe đài, xem video và nhiều mục khác trên rfi.fr
Vệ binh Cách mạng Iran hôm nay, 20/07/2026, thông báo đã tấn công hai tàu chở dầu, không được cấp phép, đang cố vượt qua eo biển Hormuz trong đêm qua. Tối qua, ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio lại kêu gọi cộng đồng quốc tế phối hợp với Hoa Kỳ « bảo vệ hoạt động vận tải biển » tại khu vực này.
Đội tuyển Tây Ban Nha đã lên ngôi vô địch World Cup 2026 sau khi đánh bại Achentina 1-0 trong trận chung kết trên sân MetLife, gần New York (Mỹ), ngày 19/07/2026.
"Bộ Công An là cơ quan có ảnh hưởng lớn nhất tại Việt Nam. Trong bộ máy Nhà nước, cảnh sát và các cơ quan tình báo được coi là những công cụ chủ yếu để bảo tồn chế độ". Bộ Công An cũng được lợi nhất trong cuộc cải cách hành chính 2025, do ông Tô Lâm khởi xướng. Nhìn chung, bộ Công An đang tăng cường tự chủ so với bộ Quốc Phòng, một đối thủ lớn trong phát triển công nghiệp và kinh tế.
Tổng thống Ukraina Volodymyr Zelensky tối qua, 19/07/2026, cho biết sẽ có các cuộc thảo luận « hệ trọng » vào hôm nay, 20/07, tiếp theo hai ngày họp với giới chỉ huy quân sự. Về mặt chính thức, các cuộc họp này bàn về việc xây dựng chiến lược nhằm kết thúc cuộc xung đột theo các điều kiện có lợi cho Kiev.
Hôm nay, 20/07/2026, Andy Burnham, lãnh đạo đảng Lao Động đã chính thức nhậm chức thủ tướng Anh, kế nhiệm Keir Starmer. Cựu thị trưởng Manchester, được mệnh danh là « Vị vua phương Bắc » ,sẽ phải nhanh chóng thành lập nội các ngay trong ngày, nhằm xử lý những hồ sơ nóng bỏng của Anh Quốc, với nhiều thách thức về kinh tế và xã hội.
Khép lại World Cup 2026, Mỹ được đánh giá là quốc gia chủ nhà thành công nhất trong ba nước đồng đăng cai (Mỹ, Canada và Mêhicô) khi đảm nhận phần lớn khối lượng tổ chức và vượt qua hàng loạt thách thức về quy mô, an ninh và hạ tầng. Giải đấu không chỉ khẳng định năng lực tổ chức của Hoa Kỳ, mà còn tạo tiền đề quan trọng cho Thế vận hội Los Angeles 2028, cũng như nhiều sự kiện thể thao quốc tế trong tương lai.
Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Pete Hegseth, hôm 15/07/2026, thông báo rằng tất cả quân nhân trên 30 tuổi sẽ phải kiểm tra nồng độ testosterone. Đối với Pete Hegseth nói riêng và phong trào MAGA nói chung, biện pháp này nhằm bảo đảm các binh sĩ có đủ lượng hormone cần thiết để đạt phong độ tốt nhất và duy trì khả năng chiến đấu.
Mật ong ngày càng trở nên phổ biến ở Hoa Kỳ, trong khi mức sản xuất trong nước lại xuống thấp hơn bao giờ hết. Tại Mỹ, khủng hoảng trong ngành nuôi ong làm mật không có gì là mới, nhưng theo hãng thông tấn Bloomberg, tình hình ngày càng trở nên tồi tệ hơn, khi mức cầu luôn cao gấp nhiều lần so với mức cung.
Để trả đũa các vụ oanh tạc gây thương vong của Ukraina nhắm vào vùng Matxcơva hôm thứ Bảy, đêm qua rạng sáng nay 19/07/2026, Nga đã oanh tạc Kiev ồ ạt với số tên lửa đạn đạo nhiều chưa từng có tính từ đầu chiến tranh : 41 hỏa tiễn các loại, trong đó có 25 tên lửa đạn đạo, và 125 drone tấn công. Ít nhất 1 người thiệt mạng tại Kiev và 16 người bị thương, theo thông báo của tổng thống Ukraina Volodymyr Zelensky.
World Cup 2026 đã đi đến trận chung kết được người hâm mộ cả thế giới chờ đợi nhất: Achentina - Tây Ban Nha, giữa một bên là nhà đương kim vô địch thế giới và bên kia là đương kim vô địch Châu Âu.
Lần đầu tiên quân nhân Mỹ tại Trung Đông thiệt mạng kể từ khi xung đột với Iran bùng phát trở lại từ ngày 07/07/2026. Trong đêm qua, rạng sáng hôm nay, 19/07, lực lượng Mỹ đã tấn công vào nhiều cơ sở quân sự gần eo biển Hormuz cũng như các mục tiêu được cho là chịu trách nhiệm về vụ tấn công bằng drone và tên lửa khiến hai quân nhân Mỹ thiệt mạng tại Jordanie hôm 17/07.
Chính quyền của tổng thống Donald Trump đang chuẩn bị công bố một loạt khoản tài trợ dành cho châu Âu và một số khu vực khác nhằm hỗ trợ các sáng kiến theo khuynh hướng bảo thủ MAGA - Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại (Make America Great Again). Đây được xem là một động thái trong khuôn khổ chiến lược tái định hướng sâu rộng các ưu tiên của Hoa Kỳ trong lĩnh vực tài trợ đối ngoại.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo The New York Times, đăng tải hôm qua, 18/07/2026, thị trưởng Zohran Mamdani cho biết đang xem xét tính khả thi về mặt pháp lý của việc bắt giữ thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, khi lãnh đạo Israel đến dự kỳ họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc vào tháng 9/2026, để giao nộp cho Tòa án Hình sự Quốc tế.
Trong khi châu Âu trải qua một đợt nắng nóng chưa từng có, thì Nam bán cầu, đặc biệt là Úc, trong vài tháng nữa, cũng có thể sẽ phải đối mặt với những kỷ lục mới về nhiệt độ. Nguyên nhân là do hiện tượng thời tiết cực đoan El Niño quay trở lại khu vực Thái Bình Dương. Theo nhiều nhà khí tượng học, có thể đây sẽ là đợt El Niño mạnh chưa từng có.
Hoa Kỳ và Iran tiếp tục tấn công các hạ tầng và mục tiêu quân sự của nhau hôm nay, 18/07/2026, trong bối cảnh cuộc chiến giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz ngày càng căng thẳng hơn. Iran trước đó đã đe dọa mở cuộc tấn công « toàn diện tại khu vực ».
Sau 103 trận đấu đầy cảm xúc, World Cup 2026 chỉ còn lại một trận chung kết để xác định một tên đội bóng bước lên đỉnh cao nhất của bóng đá thế giới. Trên sân đấu lớn tại New York, Chủ nhật này Achentina và Tây Ban Nha sau một hành trình dài không hề dễ dàng, gạp nhau ở trận chung kết trong mơ, cuộc đối đầu giữa nhà đương kim vô địch và đương kim vô địch châu Âu.
Bắc Mỹ tiếp tục trải qua mùa hè « hỏa ngục ». Hàng trăm vụ cháy rừng khó kiểm soát ở Canada đã khiến miền đông và trung Hoa Kỳ phải hứng chịu khói độc và bụi mịn. Tại Washington, nồng độ bụi mịn cao gấp 20 lần so với bình thường. Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đe dọa áp thêm thuế quan đối với hàng hóa nhập từ Canada, cáo buộc nước này phải chịu trách nhiệm về ô nhiễm.